Tìm kiếm gần đây: #eunxiao phi thuong hoan my cover c8 trinh tiep du #luan dong doi thu mot mat mot con o chung chinh xac phuong thuc ha vi dao phan 7 #am tham thich cau gtnv 2 #huyếtchinhquân #longfic shining and darkness jeti chap 1 12 end longfic shining and darkness jeti chap 4 #tong chu khr an sung cua thien chua chuong 6 varia #nhung cau noi cua kim namjoon bts s i x t y f i v
TTO - Doanh nghiệp tư nhân Xuân Trường vừa đề xuất xin được triển khai dự án "Xây dựng và phục dựng Phố Hiến xưa" với tổng vốn đầu tư dự kiến lên tới 25.000 tỉ đồng. Phối cảnh phục dựng quần thể Phố Hiến xưa theo đề xuất của doanh nghiệp - Ảnh: N.K. Đề
can vói nguôn Ivc và khoa hQC, kÿ thuât tiên tiên áp cluing vào sån xuât. Hiên nay giá thúc än chän nuôi, thùy sån, phân bón liên tuc täng cao cân täng cuðng kiêm tra, giám sát viêc sån xuât và kinh doanh vat tu nông nghiêp; bình ôn giá cå vat tu, nông nghiêp trên dia bàn tinh.
Một xưởng sản xuất cần làm 100 chiếc hộp inox bằng nhau, hình dạng là hình hộp chữ nhật có đáy là hình vuông (họp không có nắp), với thể tích là hộp. Giá inox là 47.000 đồng/. Hãy tính toán sao cho tổng tiền chi phí cho 100 chiếc hộp là ít nhất, và số tiền tối thiểu đó là bao nhiêu (nếu chỉ tính số inox
Hoàng đế nhà Thanh Gia Khánh nắm ngôi được 4 năm, chăm chỉ lo việc triều chính. Tuy nhiên, ông không được lòng Thái thượng hoàng Càn Long. Nhân lúc Càn Long bệnh nặng, gian thần Hòa Thân đã câu kết bè đảng âm mưu cướp ngôi. Gia Khánh rơi vào tình cảnh cực kỳ khó khăn. Ông nhớ tới Vĩnh Thạc, người anh trai ham chơi, thích uống rượu của mình.
Về triệu chứng: bệnh sốt xuất huyết Dengue ở trẻ em, có biểu hiện đa dạng và phức tạp, diễn biến nhanh từ nhẹ đến nặng. Bệnh thường khởi phát đột ngột và diễn biến qua ba giai đoạn: giai đoạn sốt, giai đoạn nguy hiểm và giai đoạn hồi phục.
2yCvaO. Xuyên Không Nguồn Editor Độc Mộc 133,482 Đang cập nhật 060439 25/10/2016 Đánh giá từ 25 lượt Truyện xuyên không nữ cường nói về nàng sống ở thời hiện đại vô tình bị xuyên qua đã vậy nàng xuyên vào thế giới nữ tôn, mọi quyền hành đều do nữ nhi quyết Vân hoàng tử hiện tại hắn không còn là Hoa Dạ hoàng tử nữa mà đã trở thành Hoa Dạ quốc Minh Vương, nàng là Minh Vương phi của hắn, hắn là Lạc Vương phi của chi muốn có cuộc sống an nhàn qua ngày mà thôi nhưng liệu nàng có được như ý mời các bạn đón xem truyện Vương Gia Muốn Xuất Giá.
“Thế nào, còn suy nghĩ? Một là giao đấu một trận quyết tử với ta, thắng ta sẽ để các ngươi đi, thua thì nam hài kia sẽ là trại chủ phu quân của ta.” Hồng y nữ hài lên tiếng thúc giục, cố ý khiêu khích Vân Khinh. “Hai là, nếu không muốn đấu cũng không sao, đao kiếm không có mắt. Niệm tình ngươi tuổi còn nhỏ ta sẽ thả ngươi đi. Nhưng chúng ta đi cướp cũng không thể về tay không được. Như vừa nói, để lại một mình nam hài kia là được.”Nghe vậy, nam hài tử trầm mặc, tròng mắt nâu nhạt sẫm lại.“Như vậy hình như có chút không công bằng với hắn a.”“Ngươi nghĩ trong tình huống này ngươi còn có thể lên tiếng cò kè trả giá sao?”Vân Khinh im lặng không trả lời, vẻ mặt phức vẻ chần chừ của Vân Khinh, hồng y nữ hài có chút thất vọng, lại hỏi “Hắn là gì của ngươi?”“Không quan hệ gì cả.” Vân Khinh nhàn nhạt đáp, vì vậy nàng không có quyền gì để quyết định chuyện ảnh hưởng đến tương lai người khác. Nàng và nam hài này mới gặp được mấy canh giờ, nàng căn bản không biết hắn, hắn cũng không biết nàng, thật sự hai người không quen biết, chỉ là bèo nước gặp nhau. Nhưng chỉ sợ nàng còn không mau quyết định thì chiều hướng chuyện càng thêm tồi tệ, đối phương xem ra cũng không còn nhiều kiên nhẫn, hiện tại nàng không thể nói điều người nói vô tình người nghe hữu câu trả lời lạnh nhạt của Vân Khinh, nam hài thấy trước mắt như tối sầm, bàn tay trong ống áo rộng vô thức siết chặt. Khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. Nàng nói cũng đâu có sai, nhưng khi tận tai nghe từ miệng nàng nói vậy, hắn vẫn không tránh khỏi lồng ngực nhói lên. Sau cơn đau cũng dần tản mất, trở thành một lỗ hổng trống rỗng. Trong lòng tự nhủ, cũng chỉ vì hắn nên nàng mới bị vây trong hoàn cảnh này, nàng không đáng bị như vậy…Nghe câu trả lời lạnh nhạt của Vân Khinh, hồng y nữ hài trong lòng thất vọng thêm chút tiếc nuối. Song khóe miệng nhếch lên cười vẻ giễu cợt. Cũng dễ hiểu thôi, chạm đến điểm mấu chốt thì ai mà chẳng ham sống sợ chết. Nhưng nàng không nghĩ đối phương lại dễ dàng nhận thua như vậy. Có lẽ trò chơi nên dừng ở đây thôi, đối với oa nhi này nàng cũng hết hứng thú rồi. Nghĩ đến đây, trong mắt lóe lên tia sát ý.“Ngươi đang làm cái gì?” Chợt thấy Vân Khinh đang cởi dải thắt lưng quanh eo, hồng y nữ hài thắc mắc lên tiếng Khinh rút sợi dây dài vẫn buộc quanh thắt lưng ra, lúc này mới nhìn ra là một trường tiên màu đen nhỏ bằng ngón tay cái. Bình thường Vân Khinh vẫn hay cuốn quanh eo giống như thắt lưng trang trí nên không ai chú ý. Nàng vung tay quất vài roi vào không trung tạo nên tiếng xé gió “Ta quen sử dụng trường tiên hơn dùng kiếm.”“Không phải ngươi nói ngươi và hắn không quan hệ gì sao?”“Đúng a. Có vấn đề gì sao?” Vân Khinh nghệt mặt, hơi nghiêng đầu hỏi ngược y nữ hài ngẩn người có chút không kịp phản ứng, sau nghĩ nghĩ một lát phì một tiếng cười lớn. Quả nhiên rất thú vị! “Được, vậy chúng ta bắt đầu thôi.”Khó hiểu nhìn hồng y nữ hài, Vân Khinh đang muốn dặm bước đi thì người khựng lại suýt té ngã. Quay lại nhìn thì thấy nam hài đang nắm chặt lấy vạt áo mình, vẻ mặt lo lắng ngước lên nhìn nàng. Vân Khinh buồn cười nhìn hắn, đột nhiên lại liên tưởng đến tiểu bụi lang vẫn hay ngoạm lấy gấu quần nàng làm nũng đòi chơi đùa “Yên tâm, sẽ không có việc gì đâu. Ngoan nào, mau thả ra.” Vừa dụ dỗ vừa từ từ kéo lại vạt áo nhưng nam hai vẫn kiên quyết không buông tay, còn dùng cả tay còn lại nắm chặt lấy. Vân Khinh có giằng kéo thế nào cũng không hài đứng dậy, người hơi nghiêng sang một bên gắng không dồn sức nặng lên chân bị thương, rút thanh kiếm vẫn cắm trên mặt đất lên, tay kia đưa ra che Vân Khinh ra sau. Nhìn hồng y nữ hài nói “Ta sẽ đấu thay nàng.”“Không được, ngươi là phần thưởng, không thể tham gia. Ngoan ngoãn ngồi một bên xem đi.” Nàng không muốn mang tiếng đánh nam nhân tay yếu chân mềm. Mặc dù nam hài này võ công không thể coi thường, nhưng là hắn đang bị thương. Nàng không muốn lợi dụng điều này, có thắng cũng chẳng vẻ vang hài đang muốn phản bác thì Vân Khinh vòng lên trước mặt hắn, ánh mắt nàng mang chút rối rắm nhìn. Đưa ngón trỏ ngoắc ngoắc ra hiệu hắn lại gần. Nam hài cúi đầu xuống, Vân Khinh hạ thấp giọng nói thầm chỉ đủ riêng hai người nghe thấy. Không biết nàng đã nói những gì đã thuyết phục được hắn. Nam hài như có như không liếc một vòng xung quanh, ngẫm nghĩ một lúc đành thỏa hiệp. Nhưng trong lòng không nhịn được vẫn rất lo lắng, kiếm nắm chặt trong tay nghĩ nếu nàng gặp nguy hiểm sẽ ra tay ứng giúp. Vân Khinh thấy vậy mỉm cười trấn an vỗ vỗ vai đấu chính thức bắt Khinh và hồng y tiểu nữ hài đứng cách nhau năm trượng, bốn mắt nhìn nhau. Cuối cùng hồng y nữ hài là người phá vỡ thế bất động xông lên. Không đợi hồng y nữ hài đến gần hơn, Vân Khinh liền đồng thời động thủ vung trường tiên lên. Trường tiên trong sự điều khiển của Vân Khinh trở nên linh động giống như một con rắn nhỏ, liên tục quất tới càng lúc càng nhanh như điện xẹt tấn công hồng y nữ hài từ mọi vị trí. Hồng y nữ hài đương nhiên sẽ không đứng yên chịu trận, thân mình nhỏ nhanh lẹ lúc né, lúc cúi, lúc nhảy luồn lách giữa những trận roi tập kích. Tiếng roi vun vút liên tục đánh tới như mưa, hồng y nữ hài mãi vẫn không thể nào tìm được cách đến gần Vân Khinh. Vì nàng sử dụng kiếm sở trường là đánh cận chiến, nhất định phải rút gọn khoảng cách giữa hai người. Nhưng ngay đến việc chạm vào đối phương còn khó nói gì đến chuyện đánh bại người ta. Chỉ riêng việc tránh những công kích đã khó khăn, sơ hở lơ là là bị trúng roi người cứ thế người tấn công kẻ né tránh suốt hai nén nhang mà chưa phân biệt được cao thấp. Vẫn đang lẩn tránh dưới trận mưa roi, trong sát na hồng y nữ hài chợt phát hiện tốc độ của trường tiên đột nhiên chậm mất một nhịp. Nhưng chỉ cần thế thôi, hồng y nữ hài đã tìm được sơ hở thuận lợi thâm nhập gần hơn trong tích tắc. Mũi chân nhún nhẹ một cái, thân mình đã phi đến gần Vân Khinh, kiếm trong tay giơ thẳng đâm đến. Vân Khinh giật mình nghiêng người né, mũi kiếm liền xẹt qua ngang ngực. Vân Khinh vội lùi lại vài bước muốn giữ khoảng mới tìm được cơ hội tiếp cận, hồng y nữ hài sao có thể để Vân Khinh chạy thoát. Nàng ngay lập tức tiến tới đưa kiếm tung chiêu tấn Khinh có chút chật vật tránh công kích của hồng y nữ hài, dùng trường tiên gạt những mũi kiếm thế như chẻ hài đứng một bên nhìn lòng như có lửa đốt nhấp nhỏm không thôi, tay nắm chặt kiếm, mắt không chớp lấy một cái dán chặt trên người Vân mặt Vân Khinh càng lúc càng trở nên trắng bệch, hình ảnh trước mắt như chợt trở nên méo mó nhòe nhoẹt. Nàng nhíu mi lắc lắc đầu muốn tỉnh táo lại.“Cẩn thận!” Nam hài hô lên, đồng thời cũng phi thân đến quên cả cái chân đang bị đã không kịp nữa rồi, lúc định thần lại thì mũi kiếm đang đâm tới rất gần, Vân Khinh giật mình ngả người ra sau. Đồng thời quất roi muốn quấn lấy cổ hồng y nữ hài. Hồng y nữ hài đành đưa một tay ra đỡ khiến trường tiên quấn chặt trên cánh tay nàng. Hai người giữ hai đầu trường tiên ra sức kéo về phía mình, nội lực truyền qua khiến trường tiên bị kéo căng run lên. Vân Khinh cố gồng mình chống đỡ, bỗng một trận choáng váng lại ập đến khiến nàng nơi lỏng tay, theo đà cả người ngã lao về phía trước. Lúc định thần lại thì đã bị một lưỡi kiếm sắc lạnh kề sát y nữ hài cười đắc ý “Ta thắng rồi.” Bất chợt tầm mắt quét qua vết rách trước ngực áo Vân Khinh do mũi kiếm của nàng vừa nãy sượt qua, để lộ ra một cái bớt bằng nắm tay trẻ con đỏ rực hình ngọn lửa dưới xương quai xanh bên ngực trái.“Ngươi… Ngươi là…” Giọng nói hồng y nữ hài có phần không thể tin nổi, buông kiếm ra trân trân nhìn cái bớt trên người Vân óc Vân Khinh lúc này đã sớm choáng váng đến lợi hại, hình ảnh trước mắt cứ quay cuồng đảo lộn sau đó mờ dần, thân thể không chống đỡ nổi lảo đảo ngã người ra sau. Trước khi mất đi ý thức, nàng vẫn cố nhìn về phía tiểu bụi lang đang ẩn mình trong bụi rậm xa hài đang bị đám sơn tặc chặn lại thấy thế không biết lấy đâu ra sức mạnh giằng thoát, phi thân đỡ lấy cơ thể nàng đang ngã xuống“Này, này! Tỉnh lại! Mau tỉnh lại đi! Ngươi sao thế? Vân Khinh! Vân Khinh!”Hồng y nữ hài lúc này mới bừng tỉnh, ngồi quỳ một chân một bên đánh giá nhìn Vân Khinh, sắc mặt trắng bệch, môi dần tái lại, lẽ nào bị trúng độc? Đoạn vẫy tay gọi “A Phong.”Nữ tặc tên A Phong chạy đến, không cần hồng y nữ hài mở miệng bắt lấy cổ tay Vân Khinh bắt mạch.“Nàng bị sao vậy?” Nam hài lo lắng vội hỏi, hai tay vẫn ôm chặt lấy Vân Khinh không buông.“Bị trúng độc rắn, hơn một canh giờ rồi. Đừng lay nàng nữa, càng động chất độc càng lan nhanh.”Nam hài vội đặt Vân Khinh nhẹ nhàng nằm xuống, dù đã cố kiềm chế nhưng giọng vẫn không khỏi run run lo sợ hỏi “Bây giờ phải làm thế nào?”Đúng lúc này Vân Khinh vẫn đang nhắm nghiền mắt, nhíu mi khó nhọc nói “Chân… chân trái.”Nghe vậy, nam hài ngay lập tức vén ống quần nàng lên, nổi bật trên bắp chân trắng nõn là hai cái lỗ nhỏ gần nhau, xung quanh đó đã tím đen y nữ hài hỏi “Thế nào? Có nghiêm trọng không?”“May mà vẫn còn kịp, nếu để qua một chút có lẽ hơi khó. Ở đây ta luôn chẩn bị sẵn… Này này, ngươi làm gì thế hả?” A Phong vừa nói vừa thò tay vào trong tay áo tìm lọ thuốc, nhưng chưa kịp lấy ra thì đã thấy nam hài cúi đầu kề miệng lên vết thương trên chân Vân Khinh hút lấy, sau đó nghiêng đầu nhổ ra, lặp đi lặp lại mấy lần như thế cho đến khi máu đen trở lại thành màu đỏ. Thấy gương mặt Vân Khinh đã có chút khởi sắc, nam hài cười vui mừng “Tốt rồi.” Vừa dứt lời thì ngã xuống bất người hồng y nữ hài không kịp ngăn cản đành trơ mắt nhìn. A Phong cầm cổ tay nam hài bắt mạch lắc lắc đầu“Tên ngốc này không đợi ta nói hết đã tùy tiện hành động, nuốt phải máu độc rồi.” Đoạn lấy ra hai viên thuốc đút vào miệng Vân Khinh và nam hài.…Chậm rãi mở mắt, Vân Khinh có chút ngây ngẩn nhìn cái khung giường và trần nhà xa lạ. Bên tai liền nghe thấy giọng nói vui mừng kích động “Ngươi đã tỉnh!”. Quay đầu sang nhận ra là nam hài đang ngồi bên giường, lúc này mới dần nhớ lại những chuyện đã xảy ra, đang muốn mở miệng nói thì phát hiện cổ họng khô khốc khàn khàn khó phát ra tiếng.“Đợi ta một chút.” Thấy thế nam hài vội đứng dậy ra ngoài bưng một chén nước tới, tiểu tâm dực dực đỡ Vân Khinh ngồi dậy, một tay uy nàng uống nước.“Đây là đâu?” Cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn, Vân Khinh có chút vô lực dựa vào trong lòng nam hài hỏi.“Ảnh Sương trại của ta.” Nam hài còn chưa kịp trả lời, một giọng nói ngọt ngào trong trẻo truyền đến, hồng y tiểu nữ hài khoan thai bước vào. Thấy ánh mắt mang vẻ đề phòng cùng nghi hoặc của Vân Khinh nhìn mình, hồng y nữ hài bất mãn bĩu môi “Ánh mắt đó là sao? Ngươi xử sự đối với ân nhân cứu mạng của mình như vậy hả?”Vân Khinh ngẩng đầu nhìn nam hài muốn xác nhận lại, nam hài bất dắc dĩ khẽ gật y nữ hài hừ một tiếng, vẻ mặt giận dỗi quay đi chỗ khác. Bộ dạng giống như ta giận rồi, không thèm nhìn mặt ngươi nữa. Vân Khinh có chút xấu hổ vì đã nghi ngờ nàng ta, nhưng thật sự thì nàng không thể không đề phòng một người mới trước đó còn muốn chặn cướp, sau lại ra tay cứu mình. Thật quá mâu thuẫn rồi, nàng có chút không hiểu nổi.“Thật xin lỗi, là ta sai… Và cảm ơn.”Nghe vậy, cơn giận trong lòng cũng hoàn toàn tiêu tan, hồng y nữ hài hất cằm cao ngạo nói “Coi như ngươi thức thời. Bổn cô nương đại nhân đại lượng không chấp tiểu oa nhi như ngươi.”Vân Khinh khóe môi cong lên, có chút buồn cười nhìn dáng vẻ tiểu đại nhân của hồng y nữ hài. Không phải nàng ta cũng chỉ là một tiểu oa nhi sao?Mặc dù Vân Khinh đã cố nén cười nhưng hồng y nữ hài vẫn nhận ra, nghĩ lại mà vẫn còn sinh khí mắng “Ngươi còn cười? Ngươi có phải kẻ ngốc không hả? Biết rõ mình bị rắn cắn trúng độc còn liều mạng vận công, chán sống rồi phải không? Lại còn nhịn lâu như vậy.” Lúc đó A Phong nói nàng ta bị trúng độc đã hơn một canh giờ, nhưng vẫn luôn vận khí đè nén nên chất độc mới không phát tác. Thời gian trúng độc cho thấy nàng ta đã bị rắn cắn trước khi gặp phải nàng, lúc đó còn đang cõng nam hài này. Đại khái thì nàng cũng đoán được mấy phần…Nam hài cảm nhận được ánh mắt soi xét của hồng y nữ hài, đương nhiên cũng hiểu Vân Khinh đến nông nỗi này là do mình, thậm chí hắn còn không biết nàng bị rắn cắn lúc nào. Càng nghĩ càng dằn vặt, nam hài cúi đầu, ánh mắt tràn ngập sự thống Khinh nghe hồng y nữ hài lớn tiếng chất vấn đột nhiên thấy nghẹn họng trân trối, không phải là ngươi ép ta tỉ thí sao? Lại còn dọa dẫm đủ điều... Không hiểu sao bây giờ nàng lại cảm thấy hồng y nữ hài rất đáng yêu và tin nàng ta chắc chắn sẽ không làm hại lúc này A Phong hớt hải chạy vào “Trại chủ! Trại chủ! Không tốt! Có một nhóm người lạ đang tấn công chúng ta. Bọn chúng đang tràn vào đây rồi, bọn thuộc hạ đánh không lại.”“Hừ! Bằng vào đám tiểu lâu la các ngươi cũng muốn ngăn cản ta ư?” Một giọng nói ngạo mạn quen thuộc từ bên ngoài truyền vào, tất nhiên Vân Khinh nhận ra chủ nhân giọng nói đó là ai. Thầm than, lần này thảm rồi. Hôm nay ra cửa bước bằng chân trái hay sao mà xui xẻo quá vậy?“Rầm!” một tiếng, cửa phòng bị đá tung đổ xuống thành phế thải, Lãnh Nguyệt và Vân Nhiên đồng thời xông vào, theo sau còn có Như Ý Cát Tường và một số người thuộc Huyết Nguyệt Khinh gọi “Mọi người…”Vân Khinh còn đang muốn nói gì thêm thì hồng y nữ hài đã lên tiếng, tức giận quát “To gan! Các ngươi là ai mà dám tùy tiện xông vào đây.”Nhìn thấy Vân Khinh suy yếu ở trên giường, nhóm người Vân Nhiên trực tiếp bỏ qua hồng y nữ hài đi giờ làm gì có ai dám khinh thường lờ nàng đi như vậy, hồng y nữ hài nộ khí đánh tới Vân Nhiên đang đứng gần nhất. Vân Nhiên cau mày hất tay, một luồng khí mạnh mẽ khổng lồ ập tới, hồng y nữ hài đưa hai tay che trước mặt trực tiếp đón lấy một chưởng khiến nàng phải lùi lại cả chục bước mới dừng lại được, hai tay ê ẩm khẽ run run.“Trại chủ!” A Phong hốt hoảng kêu lên, nếu không phải trại chủ đỡ một chưởng kia giúp nàng thì có lẽ giỡ nàng đã thành đống thịt nát bầy nhầy Nhiên đoạt Vân Khinh từ trong lòng nam hài ôm lấy ẵm ngang lên, thấy mặt nhỏ tái nhợt và cái chân đang băng bó của nàng thì sắc mặt càng thêm âm trầm, mày đẹp nhíu lại thành hình chữ xuyên. Cảm thấy khí lạnh phát ra từ Vân Nhiên, Vân Khinh thầm nói không tốt, vội giải thích “Phụ thân, không phải như ngươi nghĩ đâu…”“Chết tiệt, ai cho phép ngươi đụng vào người của ta. Mau thả nàng ra.” Hồng y nữ hài tức đến đỏ bừng mặt chỉ kiếm về phía Vân Nhiên. Đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy nhục nhã uất nghẹn như thế này. Ảnh Sương trại của nàng bị một đám toàn nam nhân xâm nhập không nói, bản thân lại còn bị một nam nhân đánh bại. Từ trước đến nay nàng luôn tự tin với võ công của mình, khi lên ba đã được xưng tụng là thiên tài, chỉ nhận thua trước duy nhất một người, lần này thì tự tôn hoàn toàn mất Nguyệt đứng chắn trước hai người Vân Nhiên, chán ghét nhìn hồng y tiểu nữ hài nói “Cái nha đầu hống hách này ở đâu ra vậy?”“Giết.”
Núi Mê Vụ nằm trên biên giới phân cách giữa Tề Phượng quốc và Hoa Dạ quốc nhưng đều không thuộc địa phận một trong hai nước này. Là một ngọn núi vô chủ. Sở dĩ vì trước đây cũng từng có nhiều người thử đầu tư trồng trọt trên mảnh đất này nhưng hạt giống vừa nảy mầm không bao lâu đều héo chết, còn chăn nuôi gia súc thì luôn bị thú rừng ăn sạch. Hơn nữa ngọn núi này quanh năm bất kể bốn mùa bao phủ một lớp sương mù khó lòng phân biệt phương hướng, bị lạc trong đây chỉ có hai con đường một là chết vì đói, hai là làm mồi cho dã mặt chính trị quân sự, Hoàng đế hai bên cũng từng sai người xây dựng pháo đài hòng quan sát theo dõi đối phương. Nhưng pháo đài dù có được xây thế nào thì trước mắt cũng chỉ thấy sương mù. Vì thế ngọn núi này hoàn toàn vô dụng, bị bỏ mặc không thèm đếm xỉa. Hoàng đế hai nước chỉ cho quân lính canh giữ ở hai bên chân núi. Đây cũng là con đường duy nhất lưu thông giữa hai quốc gia nên muốn trao đổi kinh doanh hàng hóa vật phẩm tất yếu phải vượt qua dãy núi này. Và điều dĩ nhiên trong núi thì không thể thiếu sơn tặc. Lợi dụng đặc điểm sương mù, sơn tặc rất dễ ẩn núp và tập kích bất tất cả những điều trên nên chẳng có ai tình nguyện đi lên núi Mê Vụ, bất đắc dĩ lắm người ta mới phải đi qua đó. Thỉnh thoảng cũng chỉ có mấy tiều phu kiếm củi, hay mấy thợ săn vào săn thú rừng nhưng họ cũng chỉ quanh quẩn gần chân núi chứ không dám tiến sâu mà, trong núi Mê Vụ lúc này có một bóng dáng nhỏ nhắn trên lưng đeo cái cũi đựng đầy những cành cây chất cao như một núi nhỏ cao hơn đầu thoăn thoắt chạy. Có thể nhìn ra đây là một tiểu hài đồng. Mặt nhỏ tròn tròn khả ái, hai má phúng phính vì chạy nhanh mà nhiễm một tầng ửng hồng chọc người khác chỉ muốn cắn một ngụm, mày thanh, mắt phượng linh động, khóe mắt dài hơi xếch, mũi dọc dừa thanh tú, môi nhỏ hồng nhuận mọng nước khẽ mím lại. Nếu ai nhìn thấy gương mặt này có lẽ sẽ cảm thán không thôi, còn nhỏ mà đã đẹp như vậy khi lớn lên thật khiến người gặp người mê a. Có điều hài tử này nhìn qua khó mà đoán được là nam hay nữ hài. Chỉ thấy tóc đen dài được cột cao trên đầu, y phục kì quái bất nam bất nữ. Điều đặc biệt gây chú ý là ngồi trên vai trái hài tử là một tiểu hầu tử, còn có một tiểu bụi lang ngồi chễm chệ trên núi gỗ cây sau mãi, đến một vách đá cao lớn, hài tử không ngần ngại chạy xuyên qua đám dây leo nhằng nhịt ở giữa khe đá. Không ngờ đằng sau đó còn một lối đi như vậy, nhìn từ bên ngoài không thể phát hiên ra không gian bí mật này. Trước mắt lại là một khoảng rừng cây rậm rạp, những cành cây cao lớn xum xuê che khuất cả bầu trời, chỉ thấy lọt vài tia sáng nhỏ qua kẽ lá. Tiểu hài tử không giảm tốc độ xông lên, tựa mây trôi nước chảy phá giải mê hồn trận và một loạt bẫy rập tinh xảo liên hoàn như có người sắp cối thưa thớt dần, sương cũng tan đi mở ra một con đường dài lát đá cuội. Cuối con đường dần hiện ra một tòa lâu lớn. Thấy đích trước mắt, hài tử càng điên cuồng chạy như bay vọt vào giữa khoảng sân rộng lớn bên trong thì dừng lại, đầu gội khuỵu một cái nằm sấp xuống đất, tiểu hầu tử và tiểu bụi lang nhanh chóng nhảy tránh qua một bên. Trong sân lúc này có rất nhiều người đang luyện võ, tất cả đều là những nam tử trẻ tuổi. Thấy hài tử bị đè dưới một núi những cành cây, cả đám hốt hoảng chạy đến đào bới, tháo cũi trên lưng đỡ hài tử dậy, nhao nhao gọi.“Thiếu chủ! Thiếu chủ!”…Hài tử này không ai khác chính là Y Lạc, hiện tại tên Vân Khinh. Thời gian trôi qua, nàng bây giờ đã được bảy Khinh mặt đỏ ửng há miệng thở dốc, cố ổn định lại hơi thở đối người đang ôm mình cười ngọt ngào “Cảm ơn Ảnh ca ca.” Lại hướng mọi người đang vây xung quanh cười rạng rỡ “Mọi người đừng lo. Muội không có việc gì.” Nàng cũng quen với cường độ tập luyện như thế này đập mạnh một cái “Đáng yêu quá!” Đây là suy nghĩ chung của tất cả những người ở đây. Thiếu chủ càng lớn càng chọc người yêu thương a.“Ảnh Dạ , ta nhớ không nhầm thì ngươi đã được ẵm thiếu chủ hai lần rồi, hôm nay nhất định phải đến lượt ta.” Một thiếu niên khuôn mặt trẻ con khả ái bất mãn nhìn Ảnh Dạ đang ôm Vân Khinh ghen tị nói.“Có sao? Ngươi nhớ nhầm rồi” Ảnh Dạ chột dạ ho khan một Minh Vệ hừ một tiếng lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy gấp bốn, mở ra dứ vào mặt hắn “Ngày nào đến lượt ai ta đều ghi rõ ở đây. Giấy trắng mực đen ngươi còn chối.”“Đúng đúng, ta nói Ảnh đệ a, ngươi phải nhường lượt cho người khác chứ.”“Ta, ta, ta chưa được bế thiếu chủ lần nào a.”“Ta cũng thế, bây giờ phải đến lượt ta.”“Ngươi tưởng chỉ có ngươi chắc, ta cũng muốn ẵm thiếu chủ.”“Là ta mới đúng.”…Vân Khinh khóe miệng run run nhìn một đám nam nhân đang hăng say tranh cãi. Sau đó nghĩ nghĩ lại thì mọi chuyện đều bắt nguồn từ người đáng giận mà nàng gọi là sư phụ kia. Nhớ lại lúc còn nằm trong nôi, hắn luôn trêu chọc dày vò mặt bánh bao của nàng đến nỗi hai má đỏ ửng lên mới chịu buông tay, uy nàng uống sữa thì đổ cả sữa lên mặt nàng, tã lót thì cả ngày không được thay khiến nàng vô cùng khó chịu. Vì vậy cứ khi nào hắn bế nàng đều trả thù tè dầm lên người hắn. Mỗi lần phụ thân để nàng cho hắn trông nom thì đúng là ác mộng, khi ấy nàng mới một tuổi a, không có năng lực chống lại ma trảo của năm trước khi nàng vừa lên ba tuổi, cái người kia không biết đã khua môi múa mép gì với phụ thân khiến nàng phải “tự nguyện” bái hắn làm sư phụ. Hắn chính là cố ý a, biết rõ nàng sẽ phản kháng nên chuyển hướng sang phụ thân, mà nàng thì không thể làm trái ý phụ thân. Sau đó là những ngày tháng khổ luyện khắc nghiệt…Suốt bảy năm qua nàng chỉ luôn sống quanh quẩn trong Huyết Nguyệt lâu, thỉnh thoảng cũng bị sư phụ vô lương tâm ném ra ngoài tự xoay sở trên núi mấy ngày liền. Nhưng nàng cũng nhận ra luôn có mấy người xung quanh âm thầm bảo vệ. Bây giờ nàng đã có thể thản nhiên tùy thích ăn ngủ trên núi giống như đi dã ngoại vậy. Kiếp trước cũng có nhiều lần nàng cùng nhóm bằng hữu đi du ngoạn cắm trại ngoài trời. Vì vậy việc tự nhóm lửa, kiếm thức ăn không quá khó Khinh đưa tay xoa đầu tiểu bụi lang và tiểu hầu tử đang dụi dụi trong lòng mình, lại có một tiểu chim ưng dường như mới học bay không biết từ đâu loạng choạng đáp xuống đầu nàng mổ mổ. Nhìn qua thật đúng là một tổ hợp kì lạ buồn cười. Tiểu bụi lang được Vân Khinh cứu khỏi tay một đoàn thợ săn, cha của nó bị bắn chết trong lúc đang sinh. Vân Khinh đã nhanh tay đến trước một bước mang nó đi. Còn tiểu hầu tử này Vân Khinh chỉ tình cờ một lần cho nó ăn vì nó lạc mất bầy đàn, thế là từ đấy kiên quyết bám theo nàng. Và tiểu ưng được nàng nhặt được khi còn trong trứng, trứng của nó bị rớt từ trên một vách đá cao nhưng may mắn rơi trúng vào lùm cây nên không bị vỡ. Vân Khinh cầm lên đặt lại vào tổ thì nó đã nở, dường như chim cha ngửi thấy hơi người từ nó nên không nhận, còn đá rơi nó khỏi tổ. Nàng không đành lòng bèn mang về Khinh cười thầm, ngay đến thú rừng cũng quen thuộc thân thiết nàng thế này, nàng trở thành người rừng thật rồi. Sau lại hừ một cái, tất cả là do sư phụ đáng giận kia ban tặng. Dù thế nào nàng cũng chỉ là một tiểu hài tử, vậy mà ngày nào từ lúc gà còn chưa gáy cũng bắt nàng tu luyện. Cái gọi là tu luyện này chính là chặt cây, kiếm củi, gánh nước từ dưới thượng nguồn lên,… Nếu như đây là thời hiện đại nhất định nàng sẽ tố cáo hắn tội bóc lột sức lao động trẻ em, cho hắn bóc lịch dài dài. Hại nàng ngày nào đến sức để bò dậy cũng khó, phải nhờ đến người khác ẵm về phòng. Và đây cũng chính là nguyên nhân dẫn tới việc tranh cãi xảy ra hàng ngày xem ai được làm việc đó.“Ảnh ca ca, bây giờ là giờ nào rồi” Chợt nhớ ra chuyện gì Vân Khinh vội hỏi.“Giờ Mão một khắc.” Ảnh chưa kịp trả lời thì đã có một giọng nói không xác định vang đến. Một nam tử thanh y tiêu sái đạp không đáp xuống, đuôi tóc dài đen nhánh được buộc nửa vẽ trong không trung một đường đẹp mắt, gương mặt thư sinh thanh tú mang đầy ý cười hả hê nhìn Vân Khinh.“Ngươi đã trễ một khắc. Như vậy hôm nay không được xuống núi.”Vừa nhìn thấy thanh y nam tử, tất cả mọi người đều hướng hắn quỳ xuống “Tham kiến lâu chủ.”Vân Khinh vẫn như cũ ngồi bệt dưới đất trừng mắt nhìn thanh y nam tử “Lần này không tính.”“Tại sao lại không tính? Chúng ta đã giao hẹn ngươi phải về trước giờ Mão, qua giờ Mão thì không còn chuyện gì để bàn nữa.”“Còn không phải là do ngươi giở trò!” Vân Khinh nghiến răng kéo ống quần lên để lộ ra hai cổ chân mỗi bên đeo một cái vòng sắt bị khóa. Chắc chắn là tên này đêm qua lẻn vào phòng lén đeo thứ quái quỷ này vào chân y nam tử rút chiết phiết bên hông ra phe phẩy quạt, cười vô lại “Vi sư không hiểu đồ nhi đang nói gì a.” Nhìn khuôn mặt Vân Khinh đỏ bừng vì giận nhưng không thể làm gì được khiến hắn vô cùng sảng khoái. Nha đầu thối từ nhỏ luôn lấy việc đối nghịch hắn làm niềm vui. Hắn đã sớm nhận ra nha đầu này từ khi sinh ra đã vô cùng khác biệt so với những đứa trẻ bình thường khác. Nhớ lại hình ảnh một tiểu oa nhi còn quấn tã chăm chú đọc cuốn sách hắn vô tình để quên mà vẫn thấy rùng mình. Lúc đó hắn cũng nghĩ chắc tiểu hài tử thấy vật lạ chỉ đang nghịch chơi, nhưng lại thấy biểu tình nghiêm túc chuyên chú trên gương mặt non nớt và tốc độ lật giấy đều đều thì hắn dám khẳng định nó hiểu nội dung trong sách. Từ đấy hắn luôn thầm chú ý quan sát, quả nhiên tâm trí nha đầu này không phải tiểu hài tử bình y nam tử lúc này cũng không thể liên tưởng đến bên trong cơ thể nhỏ kia chứa một linh hồn trưởng thành đến từ hiện đại. Hắn chỉ có thể lí giải một cách hợp lý duy nhất rằng nàng là một thiên tài trời sinh. Người ta vẫn nói trên đời này có một loại người không cần dạy vẫn tự biết, mà còn làm giỏi hơn người bình thường, gọi là thiên tài hay sao? Một thiên tài bẩm sinh lại sở hữu một cơ thể gân mạch vô cùng thích hợp với việc luyện võ hiếm có như vậy, đương nhiên hắn phải nhân lúc còn nhỏ bắt lấy, về sau cũng không ai có thể tranh giành với hắn a.“Khinh nhi!” Một bạch y nam tử đẹp như bước ra từ trong họa đi đến. Hắn ngồi trong nhà đợi Vân Khinh trở về cùng ăn sáng, thấy đã quá giờ nên lo lắng định đứng ngoài cửa chờ. Vừa nhìn thấy Vân Khinh vẫn hoàn hảo không có chuyện gì tâm hắn nhẹ buông xuống.“Phụ thân! Phụ thân!” Không đợi Vân Nhiên đến gần, Vân Khinh như một cơn gió nhỏ nhào vào lòng hắn. Đầu nhỏ dụi dụi trước ngực hắn, một tay lén lấy khăn tay đã tẩm sẵn bột ớt chấm chấm quanh mắt. Hi sinh vì đại sự a.“Phụ thân, sư phụ hắn khi dễ ta.” Vân Khinh tay nhỏ túm lấy ngực áo Vân Nhiên, ngước đôi mắt ngập nước long lanh lên bày ra bộ dáng tiểu bạch thỏ đáng thương nhìn hắn. Sau còn cố nấc lên mấy tiếng nghẹn ngào tố cáo thanh y nam Nhiên đương nhiên biết Vân Khinh đang giả bộ nhưng cũng không vạch trần, tiểu nữ nhi của hắn còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện, luôn là bộ dạng một tiểu đại nhân, nên hắn thích những lúc nàng làm nũng như thế này. Nghe nàng kể lể tố trạng Lãnh Nguyệt, Vân Nhiên phì cười, hai người này rõ ràng một đại nhân một tiểu nhân vậy mà lúc nào cũng gây sự không đi nước mắt trên mặt Vân Khinh, rồi quay sang Lãnh Nguyệt bất đắc dĩ gọi “Nguyệt…”“Đây là ta nể mặt Nhiên thôi.” Lãnh Nguyệt hừ một tiếng, lại nói “Xuống núi cũng được, nhưng ngươi phải mang Như Ý Cát Tường theo”Vân Khinh vui sướng cười tít mắt “Không thành vấn đề.”
Tác giả Mạt Cẩm Thể loại Xuyên không, hài hước 1 x 1 Nguồn shexun Edit Thủy Lưu Ly, Huyền Phong, Lạc Thanh Như Thủy Tiến độ Đã lếch xong Số chương 152 chương ====== Văn án “Cuối cùng Trẫm cũng có thể cưới được nàng.” Hắn nói với nàng, nụ cười nở rộ như hoa đào, đến cả một vườn cảnh xuân đều mất đi nhan sắc. Thế nhưng, người nam nhân dưới thành kia vẫn không ngừng hò hét như cũ “Nếu nàng dám gả cho hắn, ta, nàng nhất định phải chết!” Mà thẳng đến một khắc cuối cùng, nàng mới hiểu được, trong lòng của nàng, vẫn luôn lựa chọn hắn, chính là hắn. === Nhắn nhủ của tác giả Tình tiết hư cấu, xin đừng bắt chước theo ^^ TRUYỆN EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ NÊN VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI WP. Chương 1 ლ Chương 2 ლ Chương 3 ლ Chương 4 ლ Chương 5 ლ Chương 6 ლ Chương 7 ლ Chương 8 ლ Chương 9 ლ Chương 10 Chương 11 ლ Chương 12 ლ Chương 13 ლ Chương 14 ლ Chương 15 Chương 16 ლ Chương 17 ლ Chương 18 ლ Chương 19 ლ Chương 20 ლ Chương 21 ლ Chương 22 ლ Chương 23 ლ Chương 24 ლ Chương 25 ლ Chương 26 ლ Chương 27 ლ Chương 28 ლ Chương 29 ლ Chương 30 ლ Chương 31 ლ Chương 32 ლ Chương 33 ლ Chương 34 ლ Chương 35 Chương 36 ლ Chương 37 ლ Chương 38 ლ Chương 39 ლ Chương 40 Chương 41 ლ Chương 42 ლ Chương 43 ლ Chương 44 ლ Chương 45 ლ Chương 46 ლ Chương 47 ლ Chương 48 ლ Chương 49 ლ Chương 50+51 ლ Chương 52 ლ Chương 53 ლ Chương 54 ლ Chương 55 ლ Chương 56 ლ Chương 57 ლChương 58 ლ Chương 59 ლ Chương 60 ლ Chương 61 ლ Chương 62 ლ Chương 63 ლ Chương 64 ლ Chương 65 Chương 66 ლ Chương 67 ლ Chương 68 ლ Chương 69 ლ Chương 70 ლ Chương 71 ლ Chương 72 ლ Chương 73 ლ Chương 74 ლ Chương 75 ლ Chương 76 ლ Chương 77 ლ Chương 78 ლ Chương 79 ლ Chương 80 ლ Chương 81 ლ Chương 82 ლ Chương 83 ლ Chương 84 ლ Chương 85 ლ Chương 86 ლ Chương 87 ლ Chương 88 ლ Chương 89 ლ Chương 90 Chương 91 ლ Chương 92 ლ Chương 93 ლ Chương 94 ლ Chương 95 ლ Chương 96 ლ Chương 97 ლ Chương 98 ლ Chương 99 ლ Chương 100 ლ Chương 101 ლ Chương 102 ლ Chương 103 ლ Chương 104 ლ Chương 105 ლ Chương 106 ლ Chương 107 ლ Chương 108 ლ Chương 109 ლ Chương 110 ლ Chương 111 ლ Chương 112 ლ Chương 113 ლ Chương 114 ლ Chương 115 ლ Chương 116 ლ Chương 117 ლ Chương 118 ლ Chương 119 ლ Chương 120 ლ Chương 121 ლ Chương 122 ლ Chương 123 ლ Chương 124 ლ Chương 125 ლ Chương 126 ლ Chương 127 ლ Chương 128 ლ Chương 129 ლ Chương 130 ლ Chương 131 ლ Chương 132 ლ Chương 133 ლ Chương 134 ლ Chương 135 ლ Chương 136 ლ Chương 137 ლ Chương 138 ლ Chương 139 ლ Chương 140 ლ Chương 141 ლ Chương 142 ლ Chương 143 ლ Chương 144 ლ Chương 145 ლ Chương 146 ლ Chương 147 ლ Chương 148 ლ Chương 149 ლ Chương 150 ლ Chương 151 ლ Chương 152 ლ Ngày bắt đầu – kết thúc 6/6/2016 – 14/11/2016 EBOOK by Nguyệt Nha ❤
Thể loại Xuyên không, nữ tôn, vật Vân Khinh, Dạ Mộ Lan, Bạch Mộ Lan, Phượng Thanh La, Lãnh Nguyệt, Vân Nhiên,...Nàng không rõ lý do xuyên đến thế giới nữ tôn thuộc chế độ mẫu hệ, nghĩ muốn bình bình đạm đạm hưởng thụ cuộc sống ngờ…Đoạn ngắn 1Vân Khinh ôm đầu tỉnh dậy cảm thấy chóng mặt quay cuồng, cơ thể rã rời nhức mỏi. Cúi đầu xuống nhìn thân thể không chỗ nào là không có những vết hồng hồng tím tím, điều quan trọng hơn là hạ thân nàng có cảm giác lạ lẫm trước nay chưa từng có. Mặc dù nàng chưa nếm qua thịt heo nhưng cũng từng xem qua heo chạy, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết đêm qua đã phát sinh loại chuyện gì. Quay sang nhìn chỗ bên cạnh, dưới chăn phồng lên hiển nhiên có người đang run run vươn ra xốc chăn lên, một nam nhân xinh đẹp tựa thiên thần đang say giấc. Dường như cảm nhận được động tĩnh, hàng mi dài rợp tựa cánh bướm khẽ rung.“Lạc Lạc?” Mỗ nam mơ màng dụi dụi mắt ngồi dậy, theo động tác của hắn chăn rơi Khinh đỏ mặt nhìn nửa thân trên lõa thể hoàn mỹ của hắn, ấp úng nói “Hôm qua… chúng ta… cái kia… ý ta là, ta không…”Mỗ nam vừa nghe một chữ không’ từ miệng nàng phát ra liền ôm mặt nức nở “Ta đã nói không muốn, nhưng là nàng ép buộc ta. Ta có chống cự thế nào cũng không được…”Vân Khinh khóe miệng giật giật nhìn vết hôn ngân chi chít trên người mình, lại nhìn thân thể trắng nõn không tì vết của hắn…Đoạn ngắn 2“Nữ nhân tam phu tứ thị là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hoa Dạ hoàng tử muốn gả cho Lạc Vương , tại sao bổn hoàng tử lại không thể?”Vân Khinh nhìn mỗ nam gương mặt không cảm xúc, đôi mắt đã tối sầm lại bèn đưa tay nắm lấy bàn tay đang siết chặt của hắn, mười ngón tay đan xen vào nhau không chút khe hở. Hướng mỗ nam nở nụ cười trấn an, lúc quay sang nhìn nam nhân kia thì lạnh lùng nói“Hình như Thiên Vân hoàng tử đã quên một điều. Hiện tại hắn không còn là Hoa Dạ hoàng tử nữa mà đã trở thành Hoa Dạ quốc Minh Vương. Ta là Minh Vương phi của hắn, hắn là Lạc Vương phi của ta. Nguyện cả đời này nhất thế một đôi nhân.”
truyen vuong gia muon xuat gia