Nói chung, thịt thay thế có nghĩa là một thực phẩm được làm từ các thành phần chay, và đôi khi không có các sản phẩm động vật như sữa. Nhiều chất thay thế là đậu nành (ví dụ đậu phụ , tempeh ) hoặc dựa vào gluten , nhưng bây giờ cũng có thể được làm từ protein đậu.
Nói thay đổi liền thay đổi, mặt Cố Thành Kiêu lập tức đen lại, ánh mắt cũng trở nên hung dữ, "Chính em đã đồng ý, tôi đâu có ép em". "". Hình như có chuyện như thế, "Nhưng mà tôi Tôi nghèo lắm, tôi còn nhỏ, tôi còn đi học". Đối mặt với đủ kiểu lý
"Trước đây, người ta cảm thấy dùng đũa chuyên để gắp đồ thật là rắc rối. Nhưng bây giờ mọi người ngày càng nhận thức tốt hơn và đang dần làm quen với việc này", Bai cho biết. Mặc dù vậy, vẫn có nhiều người phản đối ý tưởng này.
Nghèo thì phải cố gắng thay đổi hiện trạng, phải ra sức tìm cơ hội, phải vững vàng đi từng bước. Trước ba mươi tuổi mà nghèo thì ngoài năng lực, vấn đề còn nằm ở vận may. Nhưng sau ba mươi tuổi mà vẫn nghèo thì mọi thứ đã trở nên nghiêm trọng. Nếu nói con người không chọn xuất thân, vậy học thức và năng lực chỉ cần cố gắng là có thể đạt được.
Song khống là một thuật ngữ trong giới thao khống sư, có nghĩa là kỹ xảo đồng thời thi triển hai kỹ năng khống chế nguyên tố ma pháp cao cấp. Loại kỹ xảo này rất khó luyện thành, có thể nói đó là dấu hiệu của nguyên tố thao khống sư đỉnh cấp. Mà bây giờ, một mục sư có kỹ xảo song khống khiến cho rất nhiều nguyên tố thao khống sư sợ hãi.
Từng là CEO đưa Starbucks lên đỉnh vinh quang những năm 1986 - 2000, Howard Schultz lại quay lại tiếp tục làm CEO giải nguy cho công ty năm 2008 và lèo lái con tàu cà phê Starbucks tới tận năm 2017. Ngay từ những ngày đầu quay lại, Howard Schultz đã có những bước đi thể hiện một tầm nhìn dài hạn với khả năng vận dụng
1DxlK7. Thời gian trôi qua, lòng người thay đổiTôi của ngày xưa từng ôm lấy biết bao mộng tưởng tốt đẹp về người khác. Tôi đã ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần mình chân thành thì mọi thứ sẽ mãi như lúc ban đầu. Nhưng hiện thực quá tàn khốc. Rất nhiều thứ vẫn luôn thay đổi từng ngày từng giờ mà ta không hề hay Đất vẫn không ngừng vòng xoay. Dòng thời gian vẫn cứ mải miết trôi đi. Vạn vật cũng nương theo đó mà biến đổi không ngừng. Lòng người cũng không ngoại lệ. Đời này vô thường. Thế sự xoay vần ra sao, nào có ai biết trước. Những người xung quanh ta đều thay đổi. Đến chính ta cũng sẽ phải thay trước, hễ gặp khó là ta lại đi tìm người khác để kể khổ, mong nhận lại được vài lời an ủi. Bây giờ, dù có phải chịu ấm ức lớn đến đâu, ta cũng tuyệt nhiên không một lời ca thán. Chúng ta ngày càng trở nên điềm tĩnh hơn để đối mặt với trước, ta luôn để tâm đến cảm nhận của người khác, thậm chí còn sẵn sàng thay đổi để làm hài lòng người khác. Bây giờ, dù có bất đồng ý kiến với người khác, chúng ta vẫn luôn kiên định với lựa chọn của mình chứ không chịu thỏa cũng nói "Cậu đã thay đổi rồi." Nhưng lại chẳng có ai quan tâm tôi đã trải qua những gì hay lý do vì sao tôi phải thay người, tại sao lại thay đổi? Những trải nghiệm và hiểu biết được tích lũy theo năm tháng khiến con người dần thay đổi. Chúng ta nhận ra không phải cứ nhiệt tình đều sẽ được đáp lại. Không phải cứ nỗ lực là sẽ thu được thành quả. Không phải cứ chân thành là sẽ nhận lại được sự đền đáp xứng đáng."Khi được cất trong tủ lạnh, những thứ dù có mềm dẻo đến đâu thì cũng sẽ trở nên đông cứng." Lòng người cũng như vậy. Con người luôn sợ bị tổn thương và sợ bị người khác lạnh nhạt. Trái tim dù có nồng nhiệt đến mấy cũng không thể thắng nổi những lần lạnh lùng của đối phương. Mỗi người chỉ có một trái tim. Mỗi lần con tim bị tổn thương là một lần chúng ta khác ta phấn khích chia sẻ niềm vui với đối phương nhưng họ lại chẳng hề mảy may quan tâm. Khi ta hào hứng hẹn đối phương đi chơi, họ lại làm như mình không nghe, không thấy gì. Khi ta hoàn toàn tin tưởng đối phương, cái nhận lại được chỉ là một sự phản bội đắng cay. Khi ta hết mình vì đối phương, nhưng họ đến một lời cảm ơn cũng không có. Điều quá đáng hơn là đối phương coi sự trợ giúp của chúng ta là điều đương quả, chúng ta không còn quá để tâm đến suy nghĩ của người đời. Chúng ta chỉ mong mình có thể sống tự tại và thoải mái. Chúng ta cũng chẳng còn cho đi một cách ngây thơ. Ai tốt với mình thì mình tốt lại. Ai ghét mình thì mình cũng sẽ không quan tâm đến họ. Chúng ta không còn ép mình chạy theo cảm xúc của người khác. Chúng ta không còn cường điệu hóa mọi chuyện. Chúng ta chọn học cách buông bỏ và yêu lấy sẽ chết khi thối rễ, người sẽ đau khi trái tim bị tổn thương "Đã từng có một người yêu tôi thật lòng. Nhưng tôi lại không biết trân trọng. Đợi đến khi mất đi, tôi mới thấy hối hận." Con người thường không biết trân trọng những gì mình đang có. Chỉ đến khi không còn, lòng mới thấy hối hận và mải miết đi tìm lại thứ đã mất. Nhưng ở đời, có không giữ thì mất đừng tìm. Vì con người vẫn luôn có những vết thương lòng mãi chẳng thể mà thối rễ thì cây sẽ chết. Trái tim mà đã bị ai đó khắc cho một vết thương thì sẽ mãi không còn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Đời người chỉ có một. Một lần bỏ lỡ là mãi mãi bỏ lỡ. Trái tim cũng chỉ có một. Một lần tổn thương là một lần vỡ xúc tác khiến mối quan hệ giữa người với người bền lâu chính là sự đồng điệu giữa hai trái tim. Đời người không có cơ hội quay lại lần thứ hai. Xin hãy biết trân trọng duyên phận và những người bên minh hoạ Nguồn InternetĐừng phụ một tấm chân tình, cũng đừng buồn vì người đời lạnh nhạt. Con người trải qua nhiều vấp ngã, ắt sẽ trưởng thành và thay đổi. Cho dù bạn có tốt đến đâu, vẫn có những người không biết trân trọng bạn. Nhưng may thay những người đó rồi cũng chỉ là những người lạ từng mong chờ những tình cảm không thuộc về mình. Đời này đâu có dài để ta cứ mãi tự làm khổ. Mong bạn hãy đối xử tốt với chính mình và thành thật với cảm xúc của bản thân. Muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười. Hãy sống một cuộc đời thoải mái và tự do.
Hầu hết những người quen tôi lâu hoặc từng dùng bữa với tôi đều biết rằng tôi không thích 2 thứ Cà chua sống và Thạch rau câu. Trên cả vấn đề mùi vị, tôi cảm thấy gai người khi thấy cà chua chín và luôn tránh đi qua những gian hàng bày bán thạch rau câu. Khi được hỏi lý do tại sao, tôi thường trả lời đơn giản là không hợp khẩu vị. Nhưng sự thật là tôi không thích hai thứ này vì chúng gắn liền với hai kỷ niệm không vui của tôi khi còn nhỏ. Một vài năm trở lại đây, tôi suy nghĩ nhiều hơn về quá khứ và những câu chuyện đã góp phần khiến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay. Tôi nhận ra rằng khi trưởng thành hơn và có tư duy tích cực hơn, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về quá khứ của chính mình. Tôi dần cảm thấy mình có khả năng viết lại được quá khứ, kể cả những ký ức đau buồn nhất, những sai lầm, va vấp lớn nhất đều có thể thay đổi nếu tôi nhìn mọi việc dưới con mắt khác. Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ với bạn đọc hai câu chuyện rất riêng tư mà tôi chưa từng kể ra bao giờ, với hy vọng có thể giúp bạn viết lại quá khứ của mình theo hướng tích cực và tươi sáng hơn. Cà chua, thạch râu câu, và câu chuyện hơn 20 năm trước Hồi nhỏ, tôi là một cô bé ngoan nhưng rất nhút nhát và hay sợ đưa ra ý kiến của mình trước người lớn. Năm tôi lên 3 hay 4 tuổi, mẹ tôi nghe ai đó nói rằng ăn cà chua sống tốt cho sức khoẻ và quyết định mua rất nhiều cà chua về nhà. Nếu bạn từng đọc bài viết Tròn hay Méo, bạn có thể hiểu được phần nào về mẹ tôi. Mẹ tôi là người phụ nữ rất năng động, thương chồng con, nhanh nhạy, và rất giỏi quán xuyến công việc. Nhưng làm quá nhiều việc một lúc cũng đồng nghĩa với việc mẹ tôi luôn bận rộn và thường không chú ý đến tiểu tiết. Trong khi đó, hồi nhỏ, tôi rất nhạy cảm và hay để ý đến cách cư xử của người lớn dành cho mình. Vậy là một buổi sáng, mẹ dúi vào tay tôi một quả cà chua sống to, đỏ mọng, nói vội “Con ăn đi!” và xấp ngửa đi khuất ngay vào bếp nấu cơm. Đối với một con bé 3-4 tuổi, việc mẹ bảo ăn gì gần như là mệnh lệnh nên chưa kịp nghĩ, tôi đã cắn ngay miếng cà chua đầu tiên. Cho đến giờ, tôi vẫn nhớ như in mùi vị quả cà chua khi đó, nó chua nồng, nhớp nháp, tanh hôi, và sống sượng. Tôi chỉ chực muốn nhè ra. Đúng lúc đó mẹ tôi đi từ trong bếp ra, cau mày hỏi tại sao tôi không chịu ăn. Sau khi nghe tôi nói câu được câu chăng là cà chua khó ăn quá, mẹ tôi rắc một lớp đường cát lên trên miếng cà chua cắn dở hồi nhỏ tôi rất thích ăn ngọt và nhanh chóng quay lại bếp. Lúc này mặc dù không muốn chút nào, tôi vẫn cố gắng cắn thêm một miếng cà chua “ngậm” đường. Trời ơi! Thậm chí còn tệ hơn ban đầu, vị cà chua chua nồng quyện lẫn với đường ngọt lờ lợ thật không thể nuốt nổi. Nhưng bởi vì nhút nhát và sợ cãi lời người lớn, tôi vẫn cố gắng ăn gần hết quả cà chua trong tình trạng khó chịu, buồn nôn, và ức chế. Sau một lúc, mẹ tôi quay vào thấy tôi mặt mũi nhăn nhó thì lại càng bực hơn, gắt “Không ăn được thì thôi, không ai ép!” và giật lấy quả cà chua đang ăn dở từ tay tôi. Tôi không nhớ cụ thể mình đã nghĩ gì khi bị mắng, nhưng mờ nhạt trong đầu một đứa bé 3-4 tuổi khi đó là một cảm giác tấm tức, ức chế, cảm thấy mình đã cố gắng hết sức làm điều mình không thích mà người lớn vẫn không hài lòng. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao ký ức về câu chuyện này lại sống động trong tôi đến vậy, từ cái vị cà chua trong miệng đến cảm giác ấm ức khi bị mắng. Hàng chục năm sau, tôi vẫn ghét cà chua sống, phần vì tôi không thích mùi vị của nó, phần vì nó gợi nhắc cho tôi nỗi tấm tức của một cô bé con. Câu chuyện về thạch rau câu cũng trẻ con không kém. Cùng vào năm tôi khoảng 4 tuổi, loại thạch rau câu xanh đỏ, đủ mùi vị trái cây mới bắt đầu được bày bán. Đó là loại thạch được đóng trong cúp nhựa nhỏ chỉ bằng chừng hai ngón tay cái và bọc bên trên một lớp vỏ nhựa mỏng. Tôi rất háo hức được thử loại “kẹo” mới này. Hôm đó, ba mẹ tôi quyết định mua một túi về, nhân dịp có hai anh em con một người bạn mẹ tôi đến nhà chơi. Người em khoảng bằng tuổi tôi, còn người anh bằng tuổi anh trai tôi, chúng tôi đều biết nhau từ nhỏ. Ba mẹ tôi có chia đều và để phần mỗi đứa trẻ con một vài cúp thạch riêng. Tuy nhiên, trong lúc mải chơi đùa, người anh vô ý ăn hết phần thạch của tôi. Ban đầu tôi chỉ ngạc nhiên chứ không hề giận từ nhỏ tôi vốn không phải loại giành đồ chơi, khóc lóc, ăn vạ. Tôi chỉ đợi xem phản ứng của người lớn như thế nào để giành lại “công lý” cho tôi, bởi vì ba mẹ tôi thường phạt rất nghiêm nếu anh em tôi lấy đồ của người khác hay ăn vụng khi không được phép. Nhưng trái lại với mọi ngày, ba mẹ tôi lại chỉ cười xoà cho qua, đại ý nói là không sao, hôm khác sẽ mua đền cho tôi. Điều này làm cho tôi vô cùng giận dữ. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ 4 tuổi, tôi không hiểu tại sao ba mẹ lại đối xử bất công với tôi như thế, tại sao không phạt đứa trẻ hư đã giành đồ của tôi, tại sao lại thương đứa trẻ con nhà khác hơn tôi? Tôi bắt đầu khóc tu tu, khóc một mình từ tối đến đêm, càng khóc tôi càng nghĩ ra nhiều lý do để khóc hơn, và càng khóc dai hơn. Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhớ mình khóc nhiều như vậy, khóc cả trong khi ngủ. Sáng dậy, mắt tôi sưng lên như hai quả nhót. Nhưng điều đó không làm tôi thôi rấm rứt vì “bị đối xử bất công”. Rồi bà ngoại tôi đến chơi, có lẽ đã nghe được phần nào câu chuyện, bà mới an ủi và giải thích rằng có lẽ ba mẹ tôi cư xử như vậy vì nể gia đình bố mẹ hai anh em kia, không muốn mắng con người khác trước mặt họ. Nghe vậy, tôi ôm chặt bà, khóc còn nức nở hơn. Tôi của năm 4 tuổi không thể chấp nhận nể nang là lý do đối xử khác nhau với trẻ con mà có lẽ tôi của năm 27 tuổi cũng chưa chấp nhận hẳn được điều này. Kể từ sau ngày hôm đó, tôi không bao giờ ăn thạch rau câu. Nó luôn gợi lên trong tôi cảm giác ức chế, bất công, và cả xấu hổ, yếu đuối, non nớt. Cà chua, thạch rau câu, và câu chuyện gần 20 năm sau Khi trưởng thành hơn, phần nhiều tính cách nhạy cảm, nhút nhát của tôi vẫn không thay đổi, nhưng tôi dần biết thêm nhiều về ranh giới đúng, sai, và những khó xử ở thế giới “người lớn”. Bắt đầu từ khi tôi đi làm, đi du học, lập gia đình, và va chạm nhiều hơn trong xã hội, tôi bắt đầu nhìn nhận mẹ tôi không chỉ là một người mẹ mà còn là một người phụ nữ. Tôi cảm thấy gần với mẹ hơn, không chỉ như mẹ-con, mà còn như hai người phụ nữ – hai người bạn. Tôi hiểu hơn những hy sinh về thời gian, vật chất, tinh thần mà mẹ tôi đã dành cho gia đình. Thậm chí, tôi càng ngày càng nhìn thấy nhiều nét của mẹ tôi ở trong tôi. Tôi là con gái của mẹ tôi. Vì là con gái mẹ tôi, tôi thường xuyên làm nhiều việc một lúc, tôi thỉnh thoảng cũng gắt lên khi quá bận rộn, và tôi đôi khi cũng thiếu kiên nhẫn. Nhưng cũng vì là con gái mẹ tôi, tôi quan tâm đến người thân của mình từ cái ăn cái mặc, tôi đa cảm, tôi sâu sắc, và tôi luôn cố gắng giúp đỡ mọi người nhiều nhất có thể. Những năm gần đây, nhất là khi sống một mình ở nước ngoài, tôi thấm thía hơn tình cảm mẹ dành cho tôi… Tôi vẫn không ăn cà chua sống … Nhưng bây giờ, mỗi khi nhìn thấy cà chua chín, tôi không còn nhớ cảm giác bị la mắng và chịu ấm ức nữa. Thay vào đó, tôi nhớ đến tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho tôi, và nhớ rằng tôi đã hạnh phúc thế nào vì có một tuổi thơ bình yên dưới bàn tay che chở của mẹ. Câu chuyện về thạch rau câu có một kết thúc buồn. Người anh trong câu chuyện — cậu bé đã ăn phần thạch của tôi năm nào — không may bệnh nặng qua đời khi mới ngoài 20 tuổi. Sự ra đi của người anh, người bạn thuở ấu thơ làm tôi thấy trống vắng, hoang mang. Có lẽ vì khi đó, tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác mất đi người thân quen khi họ còn đang tuổi thanh xuân phơi phới, tôi cảm giác như người bạn này ra đi mang theo rất nhiều ký ức tuổi thơ của chúng tôi. Nhưng sự mất mát này cũng khiến cho tôi nhận ra mình may mắn như thế nào vì được sống. Sống – đó đã là một đặc ân. Trong nhiều năm qua, thi thoảng bất chợt tôi nghĩ, anh ấy sẽ như thế nào nếu còn sống đến bây giờ, có quá nhiều thứ mới mẻ sinh ra theo từng năm tháng, anh ấy có ngạc nhiên không nếu có cơ hội được trở lại cuộc sống dù chỉ một ngày? Tôi sẽ không bao giờ có được câu trả lời cho những câu hỏi ấy. Nhưng từ khi anh ra đi, tôi không còn gắn thạch rau câu với ký ức buồn nữa. Thay vào đó, mỗi lần nhìn thấy những cúp thạch màu sắc để trên kệ, tôi lại mỉm cười và thầm cảm ơn thượng đế đã cho tôi cơ hội được sống, được trở thành tôi của ngày hôm nay. Và tôi cũng cám ơn người anh – người bạn nhỏ đã trở thành một phần trong ký ức không thể nào quên của tôi. Thay đổi tư duy để viết lại quá khứ Câu chuyện về cà chua và thạch rau câu thực sự chỉ là những ký ức con trẻ. Nhưng qua câu chuyện này, tôi mong bạn đọc có thể mở lòng hơn về những kỷ niệm không vui trong quá khứ của mình. Rất nhiều tài liệu Tâm lý học đã chỉ ra rằng những sang chấn tâm thần khi còn bé, những câu chuyện tưởng như rất nhỏ nhặt từ quá khứ có ảnh hưởng rất lớn đến quá trình trưởng thành và sức khoẻ tâm lý của con người. Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng có ít nhiều ký ức không vui mà mình cố gắng quên đi hoặc không muốn đối mặt với nó. Ở đây, tôi khuyến khích bạn hãy thử suy nghĩ về những ký ức không vui này dưới một góc nhìn khác và một tư duy tích cực hơn. Nếu coi cuộc sống là một lớp học thì những trải nghiệm buồn, những va vấp, sai lầm đều là “học phí” để giúp ta trưởng thành hơn. Trong cuốn What I Know For Sure Những Điều Tôi Biết Chắc, bà hoàng truyền hình Oprah Winfrey đã dũng cảm viết về câu chuyện mình bị lạm dụng và mang thai khi mới 14 tuổi. Đứa bé mất ngay khi vừa chào đời và Oprah luôn cảm thấy tủi nhục, xấu hổ, và mất mát vì điều đó. Khi trở nên nổi tiếng, Oprah luôn nớm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, cả thế giới sẽ phát hiện ra quá khứ đen tối này của mình. Vì vậy, khi chuyện Oprah mang thai và có con ở tuổi 14 bị lộ ra vì một người thân trong gia đình bà đã bán nguồn tin này cho tạp chí lá cải, Oprah đã vô cùng lo sợ. Bà nghĩ rằng, chỉ ngày mai thôi, cả thế giới sẽ quay lưng với mình. Nhưng không, khi Oprah quay lại làm việc, không có một ai nhắc đến việc này, không có bất kỳ một người nào thay đổi thái độ với bà, thậm chí mọi người còn nể phục hơn khả năng vượt lên quá khứ của Oprah. Sau đó, Oprah viết, bà nhận ra đây là bài học lớn nhất của cuộc đời mình. Sự phản bội của người thân đã dạy cho bà niềm tin vào nhiều người khác, những người không cùng huyết thống. Bà nhận ra rằng, chỉ cần ta sống tốt và đúng với lương tâm, khi ta gục ngã, cả thế giới sẽ đỡ ta dậy. Oprah cũng bắt đầu nhìn về quá khứ đau buồn khi mất đứa con bằng con mắt khác. Thay vì xấu hổ, tủi cực như trước đây, bà nhận ra rằng dù Chúa tước đi đứa con thơ, Người cũng đưa cho bà cơ hội thứ hai để sống. Vì cơ hội thứ hai này, Oprah đã trở lại trường học, tập trung học tập, và nắm lấy tất cả cơ hội được dẫn chương trình trên radio và truyền hình. Đây cũng chính là những bước đi ban đầu khiến Oprah thành công như ngày hôm nay. Từ khi nhìn lại sự việc đã qua bằng con mắt khác, Oprah nói, quá khứ của bà trở nên tốt đẹp hơn và hiện tại của bà trở nên tươi mới hơn. — Không ai có thể quay ngược dòng thời gian để xoá đi những kỷ niệm không vui của mình trong quá khứ. Tôi không thể, và bạn cũng vậy. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là thay đổi tư duy của mình ở thời điểm hiện tại mà thôi. Tôi mong bạn đọc thử một lần nhìn lại quá khứ của mình với tư duy tích cực. Tôi tin bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc, may mắn hơn và nhận ra rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Cám ơn bạn đã đọc bài viết này và sống lại một phần tuổi thơ cùng với tôi! Be Present, Chi Nguyễn *Bạn thích bài viết này? Hãy cân nhắc ủng hộ cho The Present Writer để blog có thể tiếp tục hoạt động phi lợi nhuận **Vui lòng đọc kỹ yêu cầu về Bản Quyền-Cộng Tác trước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh của blog
Thế giới có quá nhiều thay đổi mỗi ngày nhưng chúng ta hầu như không nhận thấy nó trong nhịp sống hàng ngày. Thời gian dường như là một thứ trôi qua rất nhanh. Khi chúng ta già đi và quen thuộc hơn với thế giới, bộ não của chúng ta cũng xử lý các khoảnh khắc chậm hơn rất nhiều so với khi chúng ta còn trẻ. Thời gian luôn thay đổi mọi thứ theo nhiều cách ngay trước mắt mà bạn khó có thể nhận ra. Chỉ trong vài năm trở lại đây, thế giới đã trải qua rất nhiều thay đổi mạnh mẽ đến nỗi bạn sẽ ngạc nhiên khi nhìn vào những so sánh này 1. Các sông băng trên dãy núi Alps của Thụy Sĩ được bao phủ bởi những tấm chăn Dãy núi Alps xinh đẹp của Thụy Sĩ luôn là nguồn cảm hứng nghệ thuật vì khung cảnh đẹp như tranh vẽ của chúng. Tuy nhiên, nơi đây gần đây không còn vẻ hùng vĩ nữa vì Trái đất ngày càng trải qua nhiều đợt nắng nóng, khí hậu ấm dần lên. Chính phủ Thụy Sĩ quyết định bảo tồn những ngọn núi còn lại bằng cách che phủ và cản ánh sáng mặt trời bằng những tấm bạt polyester khổng lồ. 2. Biển Chết đang dần bị muối ăn mòn Biển Chết là một hồ nước mặn hùng vĩ ở Địa Trung Hải, nơi nước có tính kiềm đến mức con người và sinh vật sẽ nổi trên mặt nước. Tuy nhiên, “phép thuật” của nó có thể chết theo đúng nghĩa đen khi nước biển liên tục bốc hơi với tốc độ cao 0,91 mét mỗi năm, khiến lượng muối xuất hiện trên biển ngày càng nhiều. 3. Những con cú gần đây đã thay đổi màu sắc của chúng để thích nghi với khí hậu ấm hơn Cú tawny là một loài cú hoang dã phổ biến ở các vùng lạnh. Chúng được sinh ra với bộ lông màu xám hoặc nâu nhạt với những mảng tối. Gần đây, các nhà khoa học đã quan sát thấy rằng những con cú có màu lông nâu đã phát triển bộ lông sẫm màu hơn để đáp ứng với mùa đông ấm hơn. Dân số loài cú vằn vện tăng lên, trong khi những con màu xám đang giảm dần. 4. Các bãi biển ở Đông Nam Á ngày càng sạch hơn Đông Nam Á là khu vực nổi tiếng với cảnh quan nhiệt đới rực rỡ và hơn hết là những bãi biển tuyệt đẹp. Nhưng cũng vì quá nhiều người đến du lịch nên nhiều nơi đã bị ô nhiễm và ngập trong rác thải. Tuy nhiên, trong thời gian ngắn gần đây, các bãi biển đã được dọn sạch rác thải nhựa. Đồng thời, ảnh hưởng của dịch Covid-19 cũng làm giảm lượng người đến du lịch và bờ biển bớt ô nhiễm đáng kể. 5. Nhiều nơi không còn bán khoai tây chiên cỡ lớn Nhiều người đam mê khoai tây chiên đã thất vọng vì nhiều nhà cung cấp dịch vụ ăn uống đã phải điều chỉnh thực đơn và khẩu phần, ngừng bán các phần lớn khoai tây chiên. Đây là hệ quả của cuộc khủng hoảng thiếu khoai tây toàn cầu đang diễn ra. Ví dụ, gã khổng lồ thức ăn nhanh McDonald’s đã cắt giảm tùy chọn khoai tây chiên cỡ lớn khỏi thực đơn ở một số quốc gia và chỉ cung cấp một cỡ khoai tây chiên. 6. Mây thưa dần từng ngày Mây cung cấp bóng râm để giảm sức nóng của mặt trời. Những tấm che nắng tự nhiên này đang mờ đi nhanh hơn khi bầu khí quyển ấm lên. Các nhà nghiên cứu cho biết, hiệu ứng phủ trắng của các đám mây có thể sớm thay đổi và làm Trái đất ấm hơn nữa. 7. Sông Dương Tử đang trong tình trạng khô hạn Sông Dương Tử, một trong những con sông lớn nhất của Trung Quốc và dài nhất ở châu Á, đã cung cấp nước cho 400 triệu người Trung Quốc trong những năm qua. Tuy nhiên, nó đã nhanh chóng rút cạn nguồn nước đột biến trong 3 tháng qua và trở nên cạn kiệt rõ rệt. Các nghiên cứu xác nhận đây là đợt hạn hán kỷ lục đối với dòng sông. 8. Maldives sắp xây xong thành phố nổi để tự cứu mình Như nhiều người đã biết, thiên đường nghỉ dưỡng Maldives đứng trước nguy cơ biến mất hoàn toàn trong vài thập kỷ nữa vì nước biển dâng. Chính phủ Maldives quyết định tự mình giải quyết vấn đề và bắt đầu xây dựng một thành phố nổi thân thiện với môi trường và khí hậu để bất chấp quy luật tự nhiên. 9. Taj Mahal gần như bị bao phủ hoàn toàn trong sương mù Taj Mahal là một địa điểm du lịch mang tính biểu tượng ở Ấn Độ. Gần đây, sương mù dày đặc đang bao phủ nơi này, khiến người ta gần như không thể nhìn thấy từ xa. Tình trạng ô nhiễm cũng khiến đá cẩm thạch trắng của cung điện ngả sang màu vàng. 10. Nhiều người sở hữu nhiều hơn một con vật cưng ở nhà Việc nhận nuôi thú cưng đang gia tăng trong các hộ gia đình trên toàn cầu. Tỷ lệ hộ gia đình nuôi chó và mèo ở Mỹ tăng rõ rệt từ 67% năm 2019 lên 70% năm 2022. 11. Gấu trúc đã trở lại sau nguy cơ tuyệt chủng Mặc dù chúng xuất hiện trên Internet của chúng ta hầu như mỗi ngày vì sự dễ thương của chúng, nhưng những con gấu trúc khổng lồ đã thực sự được các chuyên gia về động vật hoang dã tuyên bố là có nguy cơ tuyệt chủng cách đây gần 3 thập kỷ. Tuy nhiên, nhờ nỗ lực không ngừng của các nhà bảo tồn gấu trúc, những người bạn lông xù này đã được đưa ra khỏi danh sách có nguy cơ tuyệt chủng cao. 12. Ngày càng nhiều người có thị lực kém Vào năm 2021, có tổng cộng 2,2 tỷ người trên thế giới được báo cáo là có thị lực kém. Đây là một sự khác biệt rõ rệt so với số liệu năm 2020 khi thống kê cho thấy chỉ có 1,1 tỷ người có vấn đề về thị lực. Các chuyên gia chỉ ra rằng sự thay đổi lối sống theo lối sống hiện đại, chạy theo công nghệ buộc chúng ta phải căng mắt, dẫn đến suy giảm thị lực nhanh và mạnh hơn. Nguồn Bright Side
"Không ai có thể quay trở lại và bắt đầu một khởi đầu mới, nhưng bất cứ ai cũng có thể bắt đầu ngay hôm nay và tạo ra một kết thúc mới." Maria Robinson"Một năm sau có thể bạn sẽ ao ước giá như bạn đã bắt đầu thay đổi cuộc sống ngay từ hôm nay." Karen LambTại sao tôi nói với bạn điều này? Vâng, điều này không phải để khoe khoang. Quan điểm của tôi là bạn đừng bao giờ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong cuộc sống hiện tại. Ngay cả khi điều đó chỉ nằm trong tư tưởng. Đôi lúc bạn cảm thấy lẽ ra nên bắt đầu thay đổi cuộc sống của mình sớm hơn, khi bạn còn là một đứa trẻ hoặc ở độ tuổi vị thành niên. Bây giờ có khi đã là quá muộn. Bạn có thể nhìn lại quá khứ và nói với chính mình "giá như ta dám làm điều đó thì giờ này có lẽ mọi thứ đã khác và tốt hơn ". Điều đó có thể đúng, nhưng bạn thực sự không thể thay đổi quá khứ, trừ khi bạn có một cỗ máy thời gian. Việc hồi tưởng lại quá khứ trong tâm trí không thể giúp thay đổi cuộc sống sắp tới của bạn. Điều đó chỉ càng khiến bạn chìm sâu trong ảo giác nuối tiếc và lối mòn suy nghĩ của bao giờ là quá muộn để cải thiện cuộc sống của mình khi bạn đã thực sự muốn thay đổi. Tuổi tác không phải là vấn đề. Tôi hiểu rằng đôi lúc bạn không có khả năng thay đổi cuộc sống theo cách mà bạn muốn. Có những giới hạn thực tế trong cuộc sống này mà mỗi cá nhân không dễ dàng gì có thể thay đổi một cách nhanh chóng. Để thay đổi cuộc sống của bản thân, hãy bắt đầu từ một thay đổi nhỏ nếu có thể. Từ thành công nhỏ đó, bạn sẽ tự tin hơn và có thể làm nhiều thứ hơn lớn hơn nữa, quá trình này chính là sự khởi đầu thay đổi cuộc sống của đây là 4 bước để dễ dàng hơn cho bạn khi bắt đầu1. Hãy suy nghĩ về những gì bạn thực sự muốn thay lẽ bạn hiểu điều này. Đó có thể là đời sống xã hội, sự tự tin, sức khỏe hoặc thu nhập. Hãy dành thời gian để tập trung vào điều đó bởi vì một khi bạn đã thật sự muốn điều gì, nó trở nên dễ dàng hơn nhiều để tiếp tục chinh cách khác là sử dụng tính tò mò của bạn. Hãy tự hỏi tôi muốn khám phá điều gì trong cuộc sống hiện tại? Tìm một hoặc một số khía cạnh trong cuộc sống cần cải thiện hoặc những thói quen bạn muốn đưa vào cuộc sống của mình. Viết chúng Chọn một thứ hay một thói quen cần tập trung lúc nàyNếu bạn nhận thấy bản thân tập trung vào quá nhiều vấn đề hoặc thói quen, hãy cố gắng tập trung vào một điều cụ thể. Phân tán tư tưởng quá rộng sẽ chỉ dẫn đến sự thất bại. Nếu bạn chỉ có một cuộc sống bình thường, bạn sẽ không thể có đủ thời gian và công sức để thay đổi mọi thứ cùng một lúc, ngay cả khi bạn thực sự kỳ vọng vào điều Thực hiện từng bước nhỏĐiều này rất quan trọng. Cảm giác một điều gì đó quá lớn, quá đáng sợ hay khó khăn là một trong những nguyên nhân phổ biến cản bước hành động của con khác, người ta cũng có xu hướng đánh giá quá cao sức mạnh ý chí của bản thân. Kế hoạch trong đầu của bạn rất hay, nhưng khi thực hiện nó bạn không thể hành động nhanh như bạn Hãy tự hỏi mình ngay bây giờ tôi cần làm điều gì để tiếp tục kế hoạch?Đừng mắc kẹt trong việc lập kế hoạch hay cứ nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu vào ngày mai hoặc tuần sau. Hãy thực hiện ngay, từng bước nhỏ và thiết thực hướng tới những gì bạn muốn. “Every new day is another chance to change your life”.Nguồn Thien Pham - Ohay TV
Ngày xưa, mình rất sợ sự thay đổi. Với mình, điều làm cho mình cảm thấy an tâm đó là sự ổn định ở một trạng thái, với những mối quan hệ quen thuộc, một công việc quen thuộc, ở một nơi quen thuộc, ăn những món quen vị...Bởi vậy, mình thường hay hoài niệm về quá khứ, nhất là tuổi thơ êm đẹp vô lo được sống trong một ngôi nhà nhỏ có vườn nhiều cây trái, vô tư nô đùa không phải suy nghĩ về cuộc sống. Mình cứ muốn ở lại mãi với những điều vui vẻ, tốt đẹp cuộc sống đã đưa mình đến đây, năm 31 tuổi này, để mình chia sẻ một câu nói bất hủ về sự thay đổi"People change so that you can learn to let go, things go wrong so that you appreciate them when they're right, you believe lies so you eventually learn to trust no one but yourself, and sometimes good things fall apart so better things can fall together" - Marylin MonroeĐôi khi những điều tốt đẹp nhất ra đi để những điều tốt đẹp hơn có thể đến với dần người ta cũng nhận ra, thay đổi là điều tất yếu của cuộc sống, vì nó làm cho chúng ta trưởng thành hơn, tiến bộ hơn, hay ho hơn, tốt đẹp hơn nữa. À mà cũng có khi ngược 25 tuổi nhìn lại năm 22 tuổi thấy mình thật ngô nghê, dù lúc 22 tuổi mình cứ tưởng mình ngon lành rồi. Năm 30 tuổi nhìn lại lúc 25 tuổi thấy một con nhỏ ngông cuồng, thích thể hiện, hay mắc sai lầm ngớ ngẩn mà cứ tưởng mình sáng suốt và hiểu biết lắm. Mình nhận ra nếu mình không chịu thay đổi, cứ hoài niệm và níu kéo lấy những tốt đẹp của quá khứ, thì vài năm sau, mình sẽ thấy thế giới xung quanh thật lạ lẫm, bạn bè ai cũng khác đi, anh chị em trong gia đình cũng khác đi, ngay cả ba mẹ mình cũng khác đi. Cuộc sống đưa đến cho chúng ta nhiều sự kiện, nhiều thăng trầm, chính những điều đó buộc ta phải thay đổi. Nhiều người vì ảnh hưởng của sự kiện, môi trường mà biến mình thay đổi theo hướng tiêu cực đi. Mình đã từng thấy có người vì hận mối tình đầu mà sau này không muốn yêu ai. Cũng có người, vì bạn bè chơi xấu mà sau này luôn nghi ngờ tất cả các mối quan hệ. Có người sau khi mắc nợ nần, hay một cú sốc nào đó, cảm thấy bế tắc và rồi lâm vào rượu chè để quên đi hiện hiển nhiên đó không phải là hướng đi mà chúng ta nên theo đuổi. Nếu có thay đổi, thì hãy luôn cố gắng tiến lên. Mỗi ngày chỉ cần ta tiến bộ hơn ngày hôm trước 1% thôi, và ngày nào cũng như thế, sau một vài năm nhìn lại ta thấy mình khôn lớn hơn, hiểu biết hơn, đầu óc rộng mở hơn. Khi đó, cơ hội cũng sẽ đã có khoảng 5 lần nhảy việc trong suốt 9 năm đi làm. Trong 10 năm qua mình đã có chừng 50 người bạn mới. Mình đã học thêm ngành tiếng Anh, học vẽ, học về tổ chức sự kiện, học những khóa học nho nhỏ tăng kỹ năng mềm... Mình đã trải qua một mối tình vô vọng tuổi thanh xuân. Mình cũng từng từ chối vài người tỏ tình. Mình cũng đã vài lần bị thất nghiệp không có tiền trang trải cuộc sống. Mình đã ngốn hết chừng 50 cuốn sách trong khoảng 10 năm. Đó là những thay đổi của mình nếu nhìn lại quãng đường đã qua. Lúc thăng lúc trầm, lúc tuyệt vọng bế tắc, lúc đầy nhiệt huyết và hi đã lâu rồi mình không nhìn lại, mà chỉ cố gắng hướng về tương lai, tiến về phía trước. Bỗng nhiên hôm nay ngồi viết những dòng này mình có dịp để hoài niệm một chút, thì nhận ra, ôi mình cũng thay đổi thay đổi như thế nào cho tốt lên, chứ không phải cho xấu đi, mình xin chia sẻ chút kinh nghiệm của một người mà cuộc đời cũng chẳng mấy suôn sẻ đừng ai nghĩ cuộc đời rồi sẽ diễn ra như đúng kế hoạch, mình là một minh chứng cho việc lúc nào đời mình cũng bể kế hoạch cả.Điều đầu tiên mà mỗi người cần làm là không ngừng thu nạp kiến thức mới, bất kể lĩnh vực gì miễn bạn thích, mỗi ngày bạn đều nên học / mày mò được một thứ gì mới. Tin mình đi, một năm sau sẽ khác rất thứ hai là nếu lỡ vấp té thì đứng dậy chứ đừng nằm luôn. Đây là kinh nghiệm xương máu của mình. Vấp té thì cũng đau lắm chứ, cần có thời gian để nguôi ngoai, để vết thương khô lành, nhưng phải luôn vùng vẫy tìm cách để đứng dậy. Nếu nằm luôn thì bạn sẽ bị bế tắc với vũng lầy mà mình vừa té xuốngKhi mình thất nghiệp, thậm chí là đến 6 tháng không xin được việc ở đâu chính thức, mình đã luôn quẫy đạp bằng mọi cách, học cách sửa lại CV, trau dồi thêm tiếng Anh để viết thư xin việc hay hơn, nộp vào thật nhiều công ty, chịu khó đi phỏng vấn bất kể lúc nào, thử việc ở những nơi mình cảm thấy chấp nhận được, rồi khi cảm thấy không ổn thì rời khỏi đó và tiếp tục tìm kiếm nơi thích hợp dành cho mình. Quá trình đó mất 6 tháng, bạn tưởng tượng chứ, 6 tháng trời không có thu nhập nhưng mình vẫn miệt mài đi tìm. Nhận thức được tình thế của bản thân và luôn tìm cách cải thiện hay vượt qua, là đức tính cần thiết để bạn luôn tiến thứ ba tìm người tốt người giỏi mà chơi, vì mình sẽ theo họ mà tốt lên, giỏi lên. Dù ít hay nhiều, con người ta sống vẫn có phần bị ảnh hưởng, tác động từ ngoại cảnh, trừ phi là người có tư duy cứng rắn khó lay chuyển. Cái tốt cái đẹp thì có sức lan tỏa rất mạnh mẽ, nhưng cái tệ hại thì cũng có sức quyến rũ chẳng kém gì. Nếu mình chơi với một người suốt ngày mê shopping, rủ mình đi shopping hoài, rồi cũng có lúc mình chi tiền mua những món mình chưa cần thiết, như họ. Vì những điều khiến ta sung sướng u mê thì ai chẳng thích. Nhưng nếu mình chơi với một người bạn mà họ lo tập trung lo học hành, có được thành quả từ việc học, kiếm được tiền một cách hiệu quả, thì mình sẽ tò mò và muốn có kết quả như họ, rồi mình sẽ làm những hành động giống họ để có được kết quả ấy. Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, nhưng quan trọng là bạn phải phân định được đâu là đèn, đâu là mực đối với thứ tư đừng nghĩ thời gian còn dài, nhưng cũng đừng nghĩ quá ngắn. Nếu nhìn mình năm 24 tuổi, đầy hoang mang, lo lắng và bế tắc, chỉ nhìn trong cái năm ấy thì quả thực cuộc đời không đáng sống chút nào. Một con người vô nghĩa, chẳng đem lại giá trị gì. Đó là nghĩ ngắn, vì mình chỉ nghĩ quanh quẩn trong cái vòng tròn năm 23 - 24 - 25 tuổi, thấy mình bất lực, biết làm gì để cải thiện đây, vì mình muốn cải thiện thật nhanh để bằng bạn bằng bè. Nhưng so với một quãng đời dài rộng của mình trải dài từ nhỏ cho đến nay, năm 31 tuổi, thì cái năm 24 tuổi ấy như một dấu chấm, đen thui, đầy xấu hổ, nhưng cũng lu mờ. Một mối tình chẳng có gì còn lưu luyến, một công việc với những đứa đồng nghiệp xấu tính đâm chọt, một cú liều nộp đơn xin nghỉ việc của đứa trẻ bốc đồng, những đêm khuya ngồi vật vờ trong bóng tối khóc lóc bi thảm khi nghĩ về cuộc đời, ông ngoại mất, mình gầy gò xấu xí... Tất cả những điều đó bây giờ đã bị lu mờ. Nếu ngày đó mình nghĩ xa hơn, rằng chừng 5 năm nữa thôi, cuộc đời mình sẽ khác đi nhiều lắm, mình sẽ không đau khổ suy tư đến thế và sống một cuộc đời tươi tỉnh hơn. Nhưng cũng đừng nghĩ thời gian là vô hạn rồi phung phí, mà phải luôn cố gắng trong mỗi phút giây đều làm được gì đó có ích. Vì nếu cứ nằm im để chờ và tưởng tượng đến năm 30 tuổi thì mình đã không thể được như bây đó, mình đã đổi thay, rất nhiều. Và thay đổi là điều tất yếu rồi, bây giờ mình không còn buồn khi thấy sự vật sự việc cứ thường xuyên thay đổi nữa, mình chỉ mong nó thay đổi theo hướng tốt có một điều mình trân trọng khuyên bạn đừng bao giờ đổi thay, là tâm hồn và trái tim tràn đầy tình yêu thương, những phẩm chất tốt đẹp bạn đã được nuôi dưỡng từ thuở nhỏ... Đừng! Bạn có thể lớn lên với những tổn thương, mất mát, đau khổ, những kinh nghiệm, sự trải đời, kiến thức, sự giàu có... mọi thứ đều thay đổi theo thời gian, nhưng xin giữ cho tâm hồn bạn đừng bị mẻ khuyết đi một chút nào, nếu có thay đổi thì nó chỉ đẹp hơn mà thôi.
thế nhưng bây giờ quá nhiều đổi thay