Những điều bạn cần biết khi tham dự Võ Lâm Minh Chủ mùa 2 - giải đấu lớn nhất trong năm của Võ Lâm Truyền Kỳ 1 Mobile. - Kênh Tin Game với thông tin mới nhất, đánh giá các Game hay đang chơi, công nghệ Game trong nước và thế giới cực nhanh. Kênh Tin Game cập nhật tin tức Game liên tục 24/24.
"Truyện cấm" của 8X những năm trước và chuyện dạy con thời nay. Bích Diệp. các video về chủ đề "cầm 5.000 mua cả thế giới" đang nhận về sự chỉ trích của nhiều người. 51 Võ Văn Tần, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3, TP.HCM; Điện thoại: 024-3736-6491.
Điểm: 0.74. [Thảo luận truyện] Thu mua vợ trước - Đông Mật - Điểm: 1. Click vào đây để xem truyện: Thu mua vợ trước - Đông Mật. Tác giả: Đông Mật. Edit: bibi kun. Bên dưới topic này là các bài bình luận ---. Bóc tem bóc tem nghe văn án đã thấy hay rùi.thank bạn nhé mau mau
Ðê phuc vu cho công tác mua säm hàng hoá, dich vu phuc vu hoat dêng chuyên môn, Viên Huyêt hQC — Truyên máu Trung uŒng kính dê nghi Quý Công ty cung cap báo giá cùa mot sô hàng hoá, dich vu saw. ÐVT Cuên lugng 2160 Tên hàng hóa, dich 1 Bäng dính cuên 5cm*5m - Dùng dê cé dinh bäng gac, dây truyen, kim luôn
Xem Show TV SHOW Bạn Đời Ăn Ý Mùa 3 Tập 02 : Xuân Thảo "sợ ma" khi đọc lại thư Đình Lộc gửi 13 năm trước HD Online: "Bạn đời ăn ý" phát sóng 19g30 Chủ Nhật hàng tuần trên HTV7. "Bạn đời ăn ý" là chương trình giúp các cặp đôi kiểm tra mức độ ăn ý với nhau trong cuộc sống để hòa hợp, sống an yên, vui vẻ
Truyện ngôn tình cưới trước yêu sau luôn là một thể loại truyện vô cùng hấp dẫn và thu hút độc giả. Trong bài viết này, hãy cùng META.vn điểm qua list truyện ngôn tình cưới trước yêu sau, gương vỡ lại lành full hay, đáng đọc nhất để có được những giây phút thư giãn tuyệt vời bạn nhé.
Kl9Fn. Từ nhỏ, khát vọng được yêu, được tiếp nhận, Lê Thượng Thần không ngờ gặp được tình yêu thì anh lại xoay người chạy anh nói chuyện phải tuyệt tình, đem giới hạn của hai người kéo dài ra. Cô phải bảo vệ con trai, ước gì anh đừng tới quấy nhiễu, quyết không chủ động đi tìm anh, cho nên lần này phải hoàn toàn kết tâm anh như có một phần theo đó mà chết núi trước, anh tới nhà gỗ của Tịch Na, mới biết đêm hôm qua cô đã trả phòng, em họ nhờ quản lí sơn trang nói lại, cậu muốn mang Tịch Na thất tình đi chơi một hai vậy anh xuống núi một mình, không phải ần đầu tiên lái xe một mình, nhưng là lần đầu tiên anh cảm thấy cô đơn như đi thẳng đến phòng chụp ảnh, lập tức lao đầu vào công việc. Anh không ở đây mấy ngày, tổ kịch bản vẫn làm việc thuận lợi, anh lại trở về công ty, xử lí công việc, đêm khuya mới về đến thư hai, sáng sớm anh lại đến phòng chụp ảnh, bận đến nửa đêm canh ba mới về nhà nghỉ ngơi. Anh lợi dụng công việc bận rộn, giải sầu nhưng cũng không thoát khỏi sự cô rất mệt, đến mức sáng hôm sau bảy giờ chuông cửa vang lên thì anh vẫn còn ngủ mê man. Chuông cửa liên tục vang lên trong năm phút, anh mới mặc áo ngủ, nửa tỉnh nửa mê đi mở chính vừa mở, ngoài cửa rõ ràng là Từ Lỵ mặc áo sơ mi màu tím mỏng manh, nút áo sơ mi mở thật thấp, đường cong trước ngực như ẩn như hiện, váy bò bao quanh chiếc mông tròn vểnh lên của cô, giày xăng đan cao ba tấc khiến cho đùi đẹp của cô càng lộ vẻ thon dài. Cô buộc tóc đuôi ngựa, trên mặt đeo một cặp mắt kính. Mặc dù bên cạnh là một bé trai, nhưng cô tuyệt đối không giống một người mẹ, ngược lại giống như nữ minh tinh hiện đại quyến rũ. Cô thật đẹp, đẹp đến không chân thật, Lê Thượng Thần lo lắng, cho là mình chưa tỉnh ngủ, cô đi vào trong giấc mơ của anh con trai ngiệt tình gọi to với anh. “Ba, buổi sáng tốt lành!”“Chào buổi sáng.” Từ Lỵ Hoan ung dung đi vào nhà anh. “Oa, anh ở trong cao ốc này thật không tệ! Nơi ở tốt, quang cảnh đẹp, anh là nhờ phòng thiết kế nào làm vậy? Em đoán xem... là phong cách Bắc Âu! Em cũng thích phong cách này, đơn giản thuận tiện, tiếc là không được tốt lắm, có cảm giác thật lanh lẽo.”Anh mờ mịt nhìn cô đi lại trong phòng, vẫm cảm thấy mình đang nằm mơ.“Nhân viên quản lí của tòa nhà này rất có trách nhiệm, em vừa rồi mới giải thích với ông ấy thật lâu, ông ấy không tin em là vợ trước của anh, kết quả em vừa đưa Tiểu Mị ra, ông ấy liền để em đi.” Cô cười hì hì. “Con trai anh rất giống anh, anh muốn đổ cho người khác cũng không được.”“Em... tìm anh có việc?”“A, bởi vì em phải cùng Phương Phương đi Đạm Thủy, tạm thời không tìm được người chăm sóc con trai, có thể giao Tiểu Mị cho anh không?”Anh vẫn chưa hoàn toàn tình táo, vừa nghe liền sửng sốt. “Bảo mẫu đâu?”“Bảo mẫu ngã bệnh, lại bị cảm, không thể chăm sóc con trai.”“Em không tìm người khác chăm sóc nó được sao?”“Không tìm đượ. Không phải anh nói sẽ nguyện ý làm tròn trách nhiệm của một người ba sao? Ba đươc nhiên có trách nhiệm chăm sóc con mình chứ?” Anh á khẩu không trả lời được. “Nhưng anh có việc...”“Vậy thì mang Tiểu Mị theo, anh không cần kết quả quay phim, chỉ đứng ở bên sân làm giám đốc, không phải sao?’“Nhưng anh chưa bao giờ chăm sóc trẻ con, anh không thể chăm sóc được nó!” Đây là mơ, nhất định là một giấc mơ, cô không thể nào dẫn con tới cho anh chăm sóc, cô sợ anh cướp con trai, không phải sao?“Chăm sóc trẻ con không khó, Tiểu Mị rất ngoan. Đồ của nó đều để trong hành lí, nhớ đó, một ngày chỉ được uống một cốc milo, có vấn đề gọi điện hỏi em là được. Được rồi, em đi đây! Lúc về mua cá nước ngọt cho anh!”Cô để lại túi hành lí nhỏ, đóng cửa, mang giày cao gót tự nhiên rời nhà chỉ còn Lê Thượng Thần đang mặc áo ngủ và một bé trai với vẻ mặt mong cúi đầu nhìn con trai, khuôn mặt nhỏ nhắn cười, đi tới cầm tay anh. Tay con trai vừa nhỏ vừa mềm... đây không phải là mơ!Anh vuốt mặt, phát ra một tiếng thở có biện pháp gì? Lê Thượng Thần không còn cách nào khác là mang con trai tới phòng chụp ảnh, dĩ nhiên tạo nên náo động trai cực kì dễ thương người gặp người thích, mỗi người đều muốn chơi cùng với nó, nhân viên nữ làm việc cũng muốn ôm nó, cha anh tuân phi phàm, con trai thì tuần tú lanh lợi, hai cha con như một bứa họa, khiến mọi người ghen chết!Từ Tử Kình rất xấu hổ, dính chặt cha nó, muốn cha ôm. Quá nhiều người đến nhìn nó, nó sợ, cố gắng đem mặt giấu vào bả vai của cha mình, tránh không nhìn người khác, chọc cho mọi người một trận cười trai được chào đón như vậy, dĩ nhiên Lê Thượng Thần rất sung sướng. Sau khi anh tỉnh táo, vẫn không hiểu hành vi kín đáo của Từ Lỵ Hoan khi đưa con trai cho anh, nhưng vẫn rất vui vì được gần gũi với con. Ngoài ra, anh không dám nghĩ quá nhiều, thà tin tưởng cô thật sự không tìm được người chăm sóc, mới đem con cho đó tổ kịch bản bắt đầu vào công việc, Lê Thượng Thần đưa con trai đến một góc. Khắp nơi trong phòng chụp ảnh đều là dây điện và đạo cụ, không thể chơi bóng, thật may Từ Lỵ Hoan đã chuẩn bị vài món đồ chơi và một số thứ nhiều màu sắc, anh chơi cờ nhảy với con trai, sau đó thảo luận nên tô màu gì cho con voi, hoặc đưa con trai đến xem diễn viên đóng phim, trừ lúc con trai mỗi hai mươi phút là nhớ đến milo, anh không ngừng nghĩ cách dời đi sự chú ý của nó, con trai thật sự không khó chăm trưa lúc tổ kịch bản cùng nhau đặt cơm, anh đưa thức ăn trong hộp vào trong bát nhỏ, hai cha con cùng nhau ngồi ăn cơm, anh bất ngờ phát hiện con trai cũng thích ăn đậu phụ như anh, vì vậy liền dặm đậu phụ nhường cho con trai, nhìn nó ăn say sưa, anh có một loại cảm nhận hạnh trưa ăn được một nửa, Từ Lỵ Hoan gọi điện cho anh.“Hai người đang làm gì vậy?”“Ăn cơm trưa, em thì sao?”“Em cũng vậy, bạn bè của Phương Phương có mở một ngôi nhà dân gian ở Đạm Thủy, cô ấy mời bọn tới.”“Ở đó chơi vui không?”“Không tệ! Thật ra em muốn đưa Tiểu Mị tới chơi, sau lại cảm thấy không muốn chăm sóc đứa nhỏ, một mình thoải mái một chút, Tiểu Mị không làm phiền anh chứ?”“Không, nó rất dễ chăm sóc!”“Xem đi? Em đã nói rồi! Anh lo lắng quá nhiều, chăm sóc trẻ con cũng không khó.” Giọng nói của cô vui vẻ, giống như không lo lắng anh có thể không trả con trai lại cho cô.“A Lỵ...”“Hả?”“”Tại sao em lại mang Tiểu Mị đến cho anh?”“Không phải anh muốn ở cùng nó sao?”“Dĩ nhiên muốn, anh rất thích nó.” Chính là bởi vì quá yêu thích, anh sợ mình không thể buông tay, sợ sau một ngày vui vẻ, là cuộc sống càng thêm cô đơn.“Nếu thích, tại sao không nắm lấy?”Hình như lời cô nói chứa đầy hàm ý, nhưng anh không có lời đáp trả.“Được rồi, em muốn đi ăn cơn, em sẽ về sớm một chút, sáu giờ tới phòng chụp ảnh có thể đón Tiểu Mị không?”“Hôm nay anh không muốn ở lại phòng chụp ảnh quá muộn, anh ở nhà chờ em.”Hơn bốn giờ chiều, anh mang con trai về nhà, anh pha milo cho con trai, cậu nhóc vui vẻ xem ti vi, nhưng theo thời gian từng chút trôi qua, càng gần đến sáu giờ, tâm tình anh càng ngờ anh đợi đến sáu giờ rưỡi, Từ Lỵ Hoan mới xuất hiện với một túi rau.“Mới lượn quanh chợ mua thức ăn với Phương Phương, nhiều người quá, thiếu chút nữa không qua nổi.” Cô khom lưng, tiếp được con trai chạy đến, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai. “Từ Tiểu Mị, hôm nay đi quay phim cùng ba, chơi có vui không?”“Chơi rất vui!” Con trai cười sáng lạn.“Sau này có muốn đến phòng chụp ảnh với ba không?”“Muốn!”Tại sao lời nói hôm nay của cô, tất cả đều khiến cho anh có một cảm giác bị tính kế?Cô lại hỏi anh “Buổi tối anh có việc gì không?”“Ăn tối, xem kịch bản, tiếp theo muốn xem tác phẩm mới, rồi nghiên cứu danh sách diễn viên thích hợp.” Đã sớm có thói quen ở một mình vào ban đêm, nhưng lúc này người phụ nữ khiến anh hạnh phúc nhất đang ở đây với con trai, thói quen cuộc sống của anh đột nhiên trống rỗng một cách đáng sợ.“Buổi tối còn có việc sao? Thật đáng thương.” Cô lục lọi ví da. “...A? Em không tìm thấy chìa khóa...” Cô dốc ngược ví da, khoa trương kêu lên “Hỏng rồi, em không thấy chìa khóa đâu! Em không thể vào nhà rồi!”“Không có chìa dự phòng sao?”“Không có!”“Vậy thì kêu thợ khóa thôi.”Nụ cười của cô cứng đờ. “Không cần, em không thích gọi thợ khóa, có người ngoài vào nhà, em sẽ sợ.” Cô chớp chớp đôi mắt đẹp đáng yêu, giả bộ yếu ớt.“Anh có thể chờ thợ khóa với em.”A, mở miệng ngậm miệng đều là thợ khóa, sao đột nhiên anh lại yêu thợ khóa như vậy? Làm cầu cho anh mà con không nhận!“Nơi này của anh có nhiều phòng không? Để cho em ở một đêm là tốt rồi!” Co trăm phương ngàn kế chính là vì câu nói khẽ nhíu mày, vẻ mặt như có điều suy Lỵ Hoan tràn ngập tin tưởng, hôm nay cô cố ý ăn mặc xinh đẹp bắn ra bốn phía, anh luôn ở phái hành động, sống chung ở trên núi ba ngày, anh không phải ngồi hoài không loạn, hiện tại cô chủ động đưa tới cửa, cúng không tin anh cự tuyệt nghe anh thong thả nói “Da mặt của em thật dày.”Cô trố mắt, rồi anh nói tiếp “Anh chưa có gặp qua người nào vừa đánh mất chìa khóa liền trực tiếp muốn ở nhà của người ta.”Mắt của cô đỏ gay, lẽ nào lại thế, sao lại không dụ dỗ được anh? Chẳng lẽ cô già, nhan sắc tụt giảm rồi?Mặc kệ! Cô kín đáo đưa con trai cho anh, tuyên bố “Cứ như vậy, tối nay em và Tiểu Mị sẽ ở đây.”“Ách, A Lỵ...”Cô không để ý đến anh, đi thẳng vào nhà anh, cởi giày xăng-đan, tự mình tìm phòng bếp, nói rõ tối nay không cau mày, bất đắc dĩ đóng cửa chính, khóe miệng lại hiên lên nụ cười vui sướng nhất từ khi xuống núi tới nay.
Thứ bảy, Từ Lỵ Hoan rời giường rất sớm. Hôm nay, thời tiết khá tốt, cô làm bữa sáng, sau đó nhìn chằm chằm vào con trai mình vừa ăn sáng xong đang đi đánh răng rửa mặt, cô giúp cậu nhóc chải đầu, thay quần áo, nhân tiện cô cũng thay đổi luôn trang phục của cả đã chuẩn bị sẵn sàng, bây giờ mới đến bảy giờ đồng hồ. Thời gian bọn họ hẹn nhau là tám giờ. Cô kéo hành lý ra ngồi chờ ở ngoài phòng khách, con trai của cô thì ngồi bên cạnh vẽ tranh, khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt cha mình đang rất chuyên người bọn họ sẽ giống như một gia đình sao? Con trai cùng với anh nhìn một cái cũng biết hai người là cha con, còn cô thì không giống? Bọn họ từng là vợ chồng. Sau khi kết hôn, bọn họ vẫn như cũ giống người yêu hơn là giống với người của một gia đình, thời gian bọn họ sống chung với nhau quá ít, lại đang là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, mãi mới chờ được đến lúc cả hai có thời gian rảnh rỗi, dĩ nhiên mau chóng. . . . . . Khụ, muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, mối quan hệ của bọn họ ngày càng lạnh nhạt, nhưng ở phương diện này trước sau vẫn nhiệt tình như lửa, bác sĩ nói cô rất khó có thể mang thai, không ngờ anh "Cố gắng" quá độ vẫn khiến cho cô mang thai đã nào...! Anh yêu cầu cô đóng vai một đôi vợ chồng đã ly hôn nhưng vẫn còn tình cảm mặn nồng chưa dứt, vì đứa con nên bây giờ hai người muốn tái hợp lại với nhau, có hay không bao gồm cả việc hai người cùng chung chăn gối?Cô cố gắng nghĩ lại, hình như không có, nhưng là, không thể thiếu được một số hành động thân mật chứ? Cũng không thể quá xa cách, ban đêm chẳng lẽ phải ngủ chung một giường? Đã có với nhau một đứa con, kiêng dè cái này hình như không cần thiết. . . . . . Hai má cô nóng lên, nhưng là, nhưng. . . . . .Ách, cô lại có cảm giác nhịp tim của mình đang đập thình thịch Thượng Thần cũng không có khác mới tờ mờ sáng, anh liền hôm qua, anh ở trường quay đợi đến rạng sáng, vốn định ngủ thêm nhiều một chút, bởi vì hôm nay phải lái xe lên núi mấy giờ đồng hồ liền, nhưng nghĩ tới Từ Lỵ Hoan cùng với con trai mình, anh không thể nào ngủ được, nên đã dứt khoát rời không muốn ăn bữa sáng, anh chỉ uống một ly cà phê, rồi đi tắm, anh xử lý bản thân mình tất cả đâu đó đều sạch sẽ, cạo sạch râu ria. Hành lý sớm đã chuẩn bị xong, anh cảm thấy không yên tâm nên mở ra kiểm tra lại, anh nghĩ mình muốn hút một điếu thuốc, bởi vì mỗi khi tâm tình của anh hồi hộp và căng thẳng anh liền muốn hút thuốc, nhưng anh lại không muốn mang một thân toàn mùi thuốc lá đi gặp con trai uống thêm một ly cà phê, rồi kiểm tra hành lý lại một lần nữa, thời gian vẫn còn rất sớm, anh đặc biệt vì ngày hôm nay mua thêm mấy bộ quần áo mới tinh, đứng ở trước gương to ngắm từng là một người mẫu, nên đối với cách ăn mặc quần áo cũng có một chút đánh giá cùng hiểu biết, hôm nay anh đã lựa chọn cho mình một bộ trang phục rất khéo léo và tỉ mỉ, nhìn vào bóng người trong gương, anh cảm thấy mình xem ra vẫn chưa đủ anh không biết đã giống với một người cha chưa nhỉ? Âu phục màu xám đậm, sắc khí nhàn nhã như vậy có đủ chững chạc không? Có thể hay không con trai gọi anh một tiếng ba? Vợ trước có hay không nhìn thấu ý đồ của anh, mà từ chối gặp mặt? Có lẽ căn bản cô cũng không muốn sống chung cùng với anh ba ngày đi?Tâm tình anh thấp thỏm lo lắng không yên, thật vất vả mới đợi được đến bảy giờ rưỡi, anh nhanh chóng chạy ra cửa lái xe rời đi, đúng tám giờ đồng hồ anh có mặt ở trước cửa tòa Cao ốc nơi mẹ con Từ Lỵ Hoan sinh nhìn thấy cô và con trai mình đang mang theo hành lý, ngồi ở bồn hoa phía trước cửa đợi anh. Cô mặc một bộ váy len màu đỏ sậm dài đến đầu gối, eo nhỏ đeo thêm một chiếc thắt lưng gắn liền với váy, mang một đôi dép lê thấp, nhìn cô kín đáo mà vẫn rất xinh đẹp đoan trang, cô tựa như một người mẹ hoàn hảo được quảng cáo ở trên truyền hình nhìn thấy anh, thì khẽ mỉm cười. Chỉ với nụ cười mỉm kia của cô thôi cũng đã khiến cho lồng ngực của anh căng thẳng thêm vài phần, tựa như có chút đắng lại tựa như rất ngọt xuống xe, đem hành lý của cô và con trai để ra phía sau buồng xe, hai người trao đổi một số đề tài vụn vặt với nhau, anh hỏi mẹ con cô đã ăn sáng chưa, rồi nói sơ sơ về việc đi đường xe phải mất bao nhiêu thời trai mặc một bộ quần áo mỏng manh, đang cố sức nhét chiếc áo khoác liền mũ hình con ếch vào balo to phình của mình, bé trai xiết chặt lấy tay rồi nép sát vào người mẹ mình, mắt to đen láy đang nhấp nháy, tò mò quan sát anh. Mỗi lần tầm mắt của anh nhìn lại, bé trai sẽ giả bộ nhìn về nơi khác, có vẻ như đang xấu Thượng Thần nói "Anh đã mua cho Tiểu Mị một ít quà tặng." Anh mở cửa xe, lấy ra từ phía sau chỗ ngồi một túi lớn đều là đồ trơi trẻ em mà mấy ngày trước anh chọn mua .Từ Tiểu Mị nhìn mấy món đồ chơi, đôi mắt to tròn đáng yêu liền phát sáng, nhưng lại do dự không dám tiến lên đón Lỵ Hoan hối thúc con trai. "Mẹ đã dạy con, lúc này phải nói gì?""Cám ơn." Bé trai khéo léo mở miệng, nhìn về phía cha mình, để lộ ra nụ cười xấu bằng hai chữ của cậu nhóc, đã khiến trái tim anh xuất hiện một cảm giác lạ lẫm mà anh chưa bao giờ có giống như một chuỗi những âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên đang chuẩn bị lên xe thì nghe được con trai mình nói trong xe không có ghế ngồi an toàn dành cho trẻ em, Lê Thượng Thần kinh ngạc."Không phải đến bốn tuổi sẽ không cần dùng đến ghế ngồi an toàn cho trẻ nhỏ nữa sao ?""Không sai, chỉ là Tiểu Mị trọng lượng tương đối nhẹ, vì lý do an toàn, em vẫn tiếp tục để cho con sử dụng.""Anh điều tra qua tài liệu, cho là Tiểu Mị không cần dùng đến, cho nên đã không chuẩn bị, không phải là anh quên."Anh cố gắng giải thích, giọng điệu của anh khiến Từ Lỵ Hoan buồn cười. "Em không trách anh. Không sao, trong xe em có, em đi lấy mang ra đây để cho anh lắp đặt, lập tức sẽ ổn thôi."Lắp đặt ghế ngồi an toàn cho trẻ em phía sau xong, Lê Thượng Thần nhìn về phía con trai mình rồi nói "Xong rồi, lên xe thôi." Anh lộ ra nụ cười dịu dàng thân thiết nhất, đưa tay hướng về phía con trai mình, anh nghĩ muốn tháo balo xuống cho cậu nhóc, để cậu nhóc vào trong xe ngồi dễ dàng ngờ thằng bé chợt luồn ra sau lưng mẹ mình, cự tuyệt sự đụng chạm với anh."Tiểu. . . . . . Tiểu Mị?" Anh thử đưa tay ra lần nữa, con trai anh vẫn trốn phía sau mẹ mình, chỉ lộ ra một đôi con ngươi đen phòng bị nhìn anh chằm chằm, giống như anh đang chuẩn bị khi dễ nó Thượng Thần cứng tay tại chỗ, vươn tay ra không đúng, rút tay lại cũng không phải. Anh nên làm như thế nào?"Tiểu Mị sẽ tự mình lên xe ." Từ Lỵ Hoan vỗ nhẹ vào người con trai, nhỏ giọng khích Tiểu Mị nghe vậy mới giám từ sau lưng mẹ đi ra ngoài, leo lên chỗ ngồi phía sau, cậu không chút do dự đem đống đồ chơi kia đẩy ra, thận trọng cởi chiếc balo xuống đặt nó ở bên người, nịt dây an toàn cho nó, rồi mới ngồi vào ghế ngồi an toàn của chiếc balo này cất giấu kho báu sao? Lê Thượng Thần không dám cố gắng lại gần giúp một tay, chỉ đứng nhìn Từ Lỵ Hoan giúp con trai mình cài dây nịt an toàn. Nhóc con lúc lên xe còn cố ý tránh anh ra, từ bên cạnh anh lượn quanh một vòng lớn mới lên xe, tất cả đều thu vào trong mắt anh, khiến anh cảm thấy đáy lòng mình có trăm ngàn vết thương. Anh bị con trai ghét.....Cuối cùng ba người cũng lên Thượng Thần nói "Anh mới vừa rồi gọi cho ba, ba ngày hôm qua đã đến Trang viện rồi, còn em trai anh thì sau giữa trưa mới đến.""Ừ, cậu ấy chắc hẳn sẽ mang bạn gái đến đây đi?" Từ Lỵ Hoan nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Anh nói "Ba" mà không phải nói là "Ba anh", hiển nhiên anh đã bắt đầu diễn vai người một nhà với cô rồi đi, cô làm như thế nào để gọi một tiếng ba đây?"Là ba nói như vậy, nhưng anh nghe nói cậu ấy độc thân đã lâu rồi, chỉ là vừa nhận điện thoại của ba, thì sau đó đột nhiên thấy cậu ấy có quen một cô bạn gái, hôm nay sẽ mang đến cho ba anh xem mặt.""Không có gì hay để tò mò cả, anh cũng vậy thôi, ba anh yêu cầu anh dẫn em tới, không phải anh cũng làm được sao, còn vượt qua cả yêu cầu của ba anh nữa, đó là thuyết phục em với anh diễn cảnh tái hợp. Xem ra hai anh em các người rất hiếu thuận, thỏa mãn mọi nguyện vọng của cha mình."
Lê Thượng Thần uống một ly rượu đỏ, anh dựa vào việc này để tránh né ánh mắt của cô nhóc kia, anh có chút không chống đỡ được. Bây giờ, những cô gái trẻ tuổi cũng to gan như vậy sao?Thực ra, Tịch Na cũng khá xinh đẹp, là một người hoạt bát lại hay nói, thuộc mẫu người mà anh thích, nhưng anh hơn cô những 10 tuổi, hai người thật sự chênh lệch nhau quá nhiều, khuynh hướng của anh là lựa chọn một người có số tuổi gần bằng mình, có kinh nghiệm cuộc sống dày dặn, có chung với nhau thật nhiều đề tài. . . . . . Mấy năm trước, anh từng biết một người con gái hoàn mĩ như vậy, cô ấy đã khiến anh yêu đến chết mê chết mệt, đang trong lúc nhiệt huyết sôi trào dưới sự xung động mãnh liệt anh đã cầu hôn cô, nhưng sau lại chứng minh một điều, nhiệt huyết nhất thời trong lúc đó không đáng tin cậy một chút nào cả, chỉ khiến người ta đánh mất đi lý trí và sự phán đoán. . . . . . Anh cười khổ, bây giờ không phải là thời gian xem xét lại đầu tư một khoản tiền lớn cùng với tâm huyết của mình vào bộ phim này, nếu thất bại, sự nghiệp của anh sẽ bị hủy hoại, công ty chế tác cũng chịu tổn thất nặng nề. Nên anh không cho phép mình thất bại, không bởi vì bị người khác ngấm ngầm ra tay hãm hại, mà anh không muốn khuất phục trước những thế lực ngầm muốn thao túng, phá hủy công ty của anh, bằng cách làm cho anh không có khả năng tự lập, nhân cơ hội này anh muốn để cho mọi người biết công ty chế tác của anh không phải là một công ty kém cỏi không có năng lực và dễ sụp đổ, nếu không sau này anh khó có thể yên ổn mà tiếp tục phát triển sự cần anh lên giường với Tịch Na, tất cả mọi vấn đề đều được giải quyết nhanh chóng và dễ ta yêu cầu anh làm bạn trai của cô ta, nhưng anh căn bản không yêu cô ta, cũng không muốn miễn cưỡng lừa gạt một cô gái mới lớn, cô ta cũng rất hào phóng còn giảm bớt điều kiện của mình xuống, chỉ cần anh lên giường với cô ta ngay lập tức cô ta sẽ bỏ tiền ra giúp anh mà không cần so đo tính toán điều gì nữa, anh vẫn không muốn. Khi còn trẻ anh đã quá phóng đãng, nhưng vì hôn nhân anh dần bớt phóng túng lại, “cậu nhỏ” của anh cũng đã bị cô vợ trước thuần phục luôn cảm thấy rất thỏa mãn với hôn nhân, nên anh không còn hứng thú với bất kì người nào khác ngoài vợ trước của mình nữa, nhưng như vậy anh chấp nhận để cho tâm huyết của mình bị hủy diệt sao?Bây giờ, anh chỉ có hai lựa chọn hoặc là khiến bộ phim của anh xong đời, bằng không chỉ còn cách anh phải bán hít sâu một hơi, nhìn về người ngồi đối diện đang mong đợi câu trả lời từ anh.”Tịch Na, anh——"Chợt, điện thoại di động của anh vang lên.“Xin lỗi, anh nghe điện thoại một chút."Anh liếc mắt một cái nhìn người gọi điện tới, khiến cho anh rất kinh ngạc, anh khôi phục lại tinh thần và ấn nút nghe.“Ba? “Anh có hai người cha, hiện tại người gọi điện tới cho anh là cha ruột của anh, công ty của gia đình họ Lê do ông quản lý rất phát triển, nhưng người vợ cả của ông không cho phép ông thừa nhận người con là anh, ông ngoại và bà ngoại của anh cũng căm ghét cha anh đến tận xương tuỷ.“Thượng Thần? Con không có ở nhà sao? "“Con đi cùng bạn đến nhà hàng ăn tối."“Ba có việc muốn nói với con. Bây giờ, con có rảnh hay không? "“Vâng, ba có chuyện gì muốn nói với con? “Có lẽ anh nên nhờ ba anh giúp đỡ?Bởi vì, bên phía dòng họ của mẹ anh phản đối, cũng bởi vì người vợ cả của cha anh gạt bỏ không muốn thừa nhận anh, nên anh né tránh không liên lạc với cha anh, hơn nữa anh cũng chưa từng nhờ cha anh trợ giúp việc gì về mặt kinh tế, hiện tại muốn anh mở miệng xin tiền cha mình, anh cảm thấy khó có thể mở miệng."Là như vậy, ba muốn cho con một phần di sản.""Di —— sản? " Có việc trùng hợp như vậy sao, vào thời điểm anh đi đến bước đường cùng, thì đúng lúc kỳ tích lại xuất hiện?Lê Thượng Thần cảm thấy tinh thần rất phấn chấn, thấy Tịch Na tò mò nhìn anh nói chuyện điện thoại, anh đứng dậy, đi tới bên cửa sổ chỗ không có Tằng nói tiếp “ba tuổi cũng đã cao, sức khỏe càng ngày càng yếu, tương lai chẳng may ba có qua đời, trong gia đình mấy đứa con của vợ cả chúng đều có quyền phân chia tài sản do ba để lại, bọn chúng dĩ nhiên sẽ không chia gia sản cho con và Quan Lữ, nhân lúc ba vẫn còn sống, ba muốn cho hai anh em các con bao nhiêu tiền, ít nhất vẫn là do ba có thể tự mình quyết định được. Ý định của ba là cho các con mỗi người một tỷ, con xem như vậy có đủ hay không?"Lê Thượng Thần che giấu giọng điệu vui mừng của mình nói. "Đủ, rất đủ." Âu Quan Lữ là em trai cùng cha khác mẹ với anh, nhưng hai người vẫn chưa từng gặp mặt tốt quá! Có số tiền kia, anh không cần phải hướng Tịch Na cúi đầu nữa."Nhưng mà ba có một điều kiện. Con biết rồi đấy khi còn trẻ ba rất phóng đãng, kết hôn rồi mà vẫn còn ra bên ngoài ngoại tình, nên mới sinh ra con và Quan Lữ, hại hai người các con trở thành những đứa trẻ không có cha, bị mọi người chê cười là con riêng, ba hi vọng các con sẽ không dẫm lên vết xe đổ của ba, giống như ba vậy làm người phụ nữ của mình phải đau lòng, cho nên, ba mong muốn con có thể mang người con gái mà con yêu thật lòng và có ý định muốn kết hôn đến gặp ba, đây là điều kiện duy nhất để ba trao di sản cho con.""Ba, hiện tại con vẫn sống độc thân." Lê Thượng Thần lúc này thấy rất bối rối, anh nghĩ lại. "Ba có phải ba thấy tin tức gây xôn xao gần đây hay không, nói con cùng một nữ người mẫu tên là Tịch Na rất thân mật? Ba hiểu lầm rồi con và cô ta không phải thuộc quan hệ kia." Anh cho là cha mình thấy báo viết, nên hiểu lầm anh và Tịch Na đang quen nhau, mới nói ra những lời này."Thật ra thì ba hi vọng ứng cử viên không phải là cô bé đó, mà là vợ trước của con.""Vậy thì càng không thể được. Chúng con đã rất lâu không có liên lạc rồi, con căn bản không biết cô ấy hiện giờ đang ở nơi nào. Có lẽ cô ấy cũng không muốn gặp con." Sau khi ly hôn, mới đầu hai người vẫn còn liên lạc với nhau, vài tháng sau cô dọn nhà, tất cả mã số cô đều thay đổi, anh cũng không tìm được cô nữa. Anh nghĩ, có lẽ là cô muốn đoạn tuyệt tất cả mọi quan hệ với anh, bắt đầu một cuộc sống mới, đã như vậy, anh chắc chắn cũng thức thời không nên đi quấy rầy cô nữa."Có thể làm vợ chồng chính là duyên phận, ban đầu các con kết hôn, ba không thể đến tham dự đám cưới của hai đứa được, con cũng đã ba mươi hai tuổi rồi, chỉ có duy nhất người phụ nữ này khiến cho con từng có ý niệm muốn kết hôn và thành lập một gia đình, ba rất muốn được gặp mặt cô ấy, cô gái ấy tên gọi. . . . . . Từ Lỵ Hoan phải không?""Vâng" mặc dù đã trôi qua năm năm, nhưng khi nghe thấy tên của cô, vẫn có thể khiến cho tiếng lòng của anh xé ra, cảm giác tựa như đau, tựa như rất chua chát."Ba hi vọng con mang cô gái đó đến gặp ba, còn có một lý do quan trọng hơn, đó là ngày hôm qua ba nhận được một tin tức. . . . . ."
Hôm sau, Từ Lỵ Hoan dậy từ rất trí bên cạnh trống không, ga giường bằng phẳng, giống như không có ai ngủ thật sự qua đêm với cô bé ấy rồi? Cô không nên cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng trong lòng vẫn buồn đi đánh răng rửa mặt, chợt thấy có người trên ban công, ổn định mắt nhìn một cái, là Lê Thượng Thần!Anh ngồi ở chiếc ghế gỗ trên ban công, đang ngủ say, mắt kính viền bạc trên sống mũi hơi lệch ra, trên người còn quần áo tối hôm lẽ anh ngủ trên này cả đêm ư? Cô muốn gọi, điên thoại vang lên, cô bắt máy.“A lô.” Cô cho là cha, trong điện thoại lại truyền đến một giọng nói mềm mại.“Alô, Lê đại ca, anh đã ăn sáng chưa?” Là Tịch Na. Từ Lỵ Hoan lạnh nhạt trả lời “Anh ấy còn đang ngủ.”“A, xin chào, chị là vợ trước của anh ấy? Hôm qua chúng ta từng gặp nhau, tôi là Tịch Na, thật xin lỗi, hôm qua tôi không lễ phép gọi chị là bà dì, trước kia tôi nhìn thấy người ba mươi tuổi đều gọi họ là chú dì, thậm chí quên rằng mình cũng đã hai mươi tuổi, không thể giả vờ mình còn trẻ. Chỉ là, ba mươi tuổi cũng không còn trẻ,… A, tôi không ý nói chị già,… đừng để ý!” Ở đầu bên cười Tịch Na cười khanh khách đến chói tai.“Không sao, tôi đây cũng đụng phải nhiều trường hợp hơn thế. Thời điểm tôi đi làm, có lúc đụng phải một tiểu quỷ mặt trắng không có quy củ, giả bộ quen tôi, đặt biệt danh cho tôi cũng đều có, cô gọi tôi là bà dì cũng là điều bình thường,… A, ý tôi cũng không phải gọi cô là tiểu quỷ mặt trắng không có quy củ, đừng tức giận!” Muốn tổn thương cô? Không có cửa đâu!“Dĩ nhiên là không… hì hì!” Tịch Na cắn răng cười. “Chị có thể gọi Lê đại ca dậy nghe điện thoại không. Tôi không thích ăn sáng ở đây, muốn hỏi Lê đại ca ở đây có cái gì ngon, tôi thật sự muốn ăn bánh trứng Ngọc Mễ, tôi thích ăn cái này nhất.”“Điều này cần gì phải hỏi chứ? Xung quanh có một con đường để đi dạo, cô đi một chuyến, tự mình mua là tốt rồi.” “A, được rồi, Lê đại ca thường mua bữa sáng cho tôi, anh ấy nhớ tôi thích ăn bánh trứng Ngọc Mễ, còn phải thêm ruốc bông, mỗi lần anh ấy đều dặn dò ông chủ thêm cho tôi rất nhiều.”Từ Lỵ Hoan im lặng, anh nói anh với cô bé này không có qua lại, vì sao lại giúp cô bé mua bữa sáng? Còn là thường xuyên’?“Vậy hôm nay mọi người có kế hoạch gì không?” Tịch Na cười hì hì nói.“Cũng không có, tối hôm qua chúng tôi…” Cô cố ý mập mờ dừng lại. “Tôi không tiện nói, tóm lại tối hôm qua chúng tôi ngủ rất muộn, tôi muốn anh ấy được nghỉ ngơi nhiều một chút. A, tôi còn phải đi gọi con trai dậy, nó giống như ba nó, thích ngủ nướng, như vậy đi, hôm nào chúng ta nói chuyện tiếp, tạm biệt.” Không đợi đối phương có phản ứng, cô cúp điện không phải em gái nhỏ cố ý khiêu khích, thật ra cô nghĩ muốn thể hiện phong độ, thành thục trả lời, mua đồ ăn sáng thì thế nào? Liên quan gì tới cô? Coi như là việc chăm sóc vào sáng sớm sau cả đêm triền miên, cũng không liên qua đến cô… Ghét, cảm giác chua xót, dù sao cô cũng lạnh mặt đi ra ban công. “Thượng Thần?” Cô khẽ đẩy người đàn ông đang ngủ say, để anh tỉnh dậy.“Ưm, trời sáng rồi…” Lê Thượng Thần nháy mắt mấy cái, lấy kính mắt xuống, lau mặt một cái.“Chẳng lẽ tối hôm qua anh ngủ ở đây?” Bên cạnh anh là hai bao thuốc lá trống không, gạt tàn thuốc trên bàn nhỏ cũng đầy tàn thuốc, cô cau mày. “Anh muốn tự sát sao? Một buổi tối hút hết hai bao thuốc lá?”“Anh mất ngủ, ở chỗ này ngắm cảnh đêm, không ý thức được hút hết hai bao.” Anh che miệng ngáp. “Sau đó thì ngủ quên mất.”Cô lắc đầu. Vừa rồi Tịch Na gọi điện tìm anh.”“Cô ấy nói gì?” Anh cau mày.“Cô ấy nói cô ấy không muốn ăn sáng ở đây, muốn hỏi anh ở gần đây có gì ăn được. Em nói với cô ấy gần đây có một cửa hàng, cô ấy có thể tự đi tìm.” “Cô ấy gọi lại, em giúp anh nghe điện thoại.” Anh chùi chùi mặt, nha đầu này thật phiền điệu cô không tự chủ có chút cao lên. “Tự anh nghe đi. Vừa rồi là vì anh đang ngủ, em mới nhận giúp anh, bạn bè của anh thì anh tự mình mà nhận.”“Em thật hung dữ… Tịch Na nói cái gì chọc giận em sao?”Cô trừng anh, anh vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, mặt hoàn toàn vô tội, cô xả giận với anh thì có ích lợi gì? Anh căn bản không biết tâm tình của cô… tốt nhất anh vĩnh viễn đừng biết.“Em không sao.” Từ Lỵ Hoan thở dài. “Anh đi rửa mặt cho tình táo, cũng nhanh chóng xuống dưới ăn sáng với ba.”Trong một gian nhà gỗ khác, Tịch Na bị cúp điện thoại nỏi trận lôi đình, dùng sức ném điện thoại xuống đất.“Người phụ nữ đó thật quá đáng! Tôi muốn đi tìm Lê đại ca, cũng không phải tìm cô ta, cô ta không đưa điện thoại cho anh ấy thì không nói, còn ở đầu bên kia nói dai dẳng, một người vợ trước thì quan tâm nhiều như vậy làm gì?”Chị Cúc to con đứng ở một góc, không nói một lời nào.“Đừng ném đồ vật lung tung.” Tiểu Tưởng ăn xong bữa sáng của mình, tiếp tục ăn đĩa bánh trứng mà Tịch Na không thèm động qua. Đầu bếp nấu rất ngon, cũng không biết vị đại tiểu thư này kén chọn cái gì. “Chị dâu tôi nói thế nào?”“Đầu tiên tôi khách khí nói xin lỗi cô ta, còn cô ta? Cô ta nói tôi là tiểu quỷ mặt trắng không có quy củ! Đã nói xin lỗi còn muốn thế nào nữa?”“Ai, lời này có chút quá đáng, làm sao cô lại là tiểu quỷ mặt trắng không có quy củ đây?” Tiểu Tưởng lắc đầu. “Cô là người mắc bệnh công chúa, bệnh công chúa nghe có vẻ cao cấp, thật ra chính là tiểu quỷ mặt trắng bản nâng cấp, ngây thơ tùy hứng, xem mình là trung tâm, toàn thế giới chỉ xoay quanh cô.”“Tiểu Tưởng.” Tich Na âm trầm nói “Anh nghĩ muốn nhắc tới chị Cúc, cảm giác được cô ấy xoay quanh sao?”“Tạ công chúa long ân, ăn bánh trứng là tốt rồi.” Ăn nhanh bánh trứng, không có việc gì ăn bánh trứng, ăn nhiều sẽ khỏe mạnh, anh không dám phản kháng, như vậy mới có thể sống lâu trăm Na lo lắng gặm móng tay, đi qua đi lại. Còn tưởng rằng Lê đại ca ngại vì ở cùng với vợ trước, giả bộ, sau đó sẽ quan tâm tới cô, kết quả anh không hề gọi điện thoại, bây giờ mặc cho vợ trước ngăn cản cô! Ddeuf nói nữ truy nam cách một tầng sa, vì sao cô liều mạng như vậy cũng không chạm được tới tim anh?Không thể không xuất tuyệt chiêu được!Cô càm điện thoại lên gọi cho cha, điện thoại vừa thông, cô liền khóc lớn.“Ba! Lê đại ca không để ý tới con! Anh ấy ở cùng một chỗ với vợ trước, con yêu anh ấy, so với mười hai người bạn trai trước đây là nghiêm túc, đời con chưa từng nghiêm túc đối với ai như vậy, anh ấy rất quá đáng, con đuổi theo anh ấy đến trên núi, anh ấy cũng không thèm để ý tới con, vừa rồi vợ trước của anh ấy còn cúp điện thoại của con,… con thật khổ sở, con khóc muốn chết rồi, con không muốn sống nữa, hu hu…”Tiểu Tưởng trợn mắt há hốc mồm, vị tiểu thư này tuyệt đối có năng lực làm ảnh hậu tiếp theo, khóc đến khàn cả giọng, trên mặt lại một giọt nước mắt cũng không nói của cha Tịch rất lớn, vang vọng cả ngôi nhà. “Bình tĩnh! Lê Thượng Thần là cái gì? Lâm Bắc ta đã gọi điện cảnh cáo nó, nó còn không biết điều! Con gái Lâm Bắc mà cũng dám bắt nạt? Nó đang ở đâu? Nó so được với cái lông chân của ba sao? Bình tĩnh! Ba chưa từng nhìn thấy người đàn ông như vậy mắt nó để ở trong túi sao? Con gái ba xinh đẹp như vậy nó lại không muốn! Có chí khí, con cũng không cần nó, quăng nó đi đi!”“Không được đâu! Con đã cùng anh ấy cái đó… cái đó… Nói không chừng trong bụng con đã có bảo bảo, người muốn để cháu trai của người không coa ba sao?”Tiểu Tưởng sợ ngây người, thật hay giả?“Dừng lại!” Cha Tịch gầm lên giận giữ. “Nó không phải là đang ông? Dám làm không dám chịu, con nói con đuổi theo nó lên núi? Ba lập tức cho huynh đệ tới đó!”“Không được,… ba, người không thể đánh anh ấy, ngộ nhỡ đánh chết anh ấy, con của con sẽ không có ba, ba dọa anh ấy một chút là được rồi…”Mồ hôi lạnh của Tiểu Tưởng chảy ròng ròng, chuyện sao lại biến thành như vậy? Anh họ có biết mình chọc tới đại phiền toái rồi không? Anh phải nhanh chóng báo cho anh họ, nhưng anh bị canh phòng, điện thoại di động cũng bị cướp đi, muốn mật báo thế nào?Trình Dư Nhạc không ăn sáng, Âu Quan Lữ giải thích cô bị say xe lại cảm, buổi tối ngủ không ngon, muốn cho cô ngủ nhiều một buổi ăn sáng, cha muốn mang mọi người đi dạo Sơn trang, Âu Quan Lữ không muốn đi, nói đúng hơn là không an tâm để bạn gái ở lại, nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ cậu không muốn đi cùng khí có chút lúng túng, cha Tằng mượn cớ tạm thời rời đi, để lại ba người lớn và một đứa trẻ, bốn người đợi trong nhà gỗ nói chuyện càng nhiều, Từ Lỵ Hoan càng thưởng thức Âu Quan Lữ. Cá tính cậu thẳng thắn, trong lúc nói chuyện để lộ phong cách là người biết phụ trách, có thể tin, là người đàn ông biết chịu trách nhiệm, cậu không có thiện cảm với cha, là bởi vì anh bất mãn với hành vi trêu hoa ghẹo nguyệt của ông, cậu tới đây không phải vì di sản, chủ yếu là vì mẹ mình chịu hết uất ức, cậu cho rằng số tiền đó đúng với sự thiếu sót của ông với mẹ, nên đòi lại thay mẹ yên lặng nhìn về phía Lê Thượng Thần, cả hai giống nhau đều có mẹ bị bội tình, anh chỉ nhắc tới mẹ một lần, nói mẹ anh đã gả cho người khác, mấy năm trước theo chồng mình một nhà di dân ra nước ngoài. Anh dường như không hề đề cập tới mẹ.
Trong nhà hàng cao cấp ánh đèn nhu hòa, tiếng Piano độc tấu nhẹ nhàng lướt qua, bên trong nhà hàng được thiết kế tinh xảo trang hoàng, bàn nàytiếp bàn kia, đều là những đôi nam nữ ăn mặc hợp thời đàn ông ngồi một mình một góc, đọc tạp chí trong tay. Anh có màu da trắng ngần, diện mạo tuấn tú, anh đeo một chiếc kính, dưới gọng kiếng màu vàng kim là một đôi con ngươi đen sâu thâm thúy, lông mày hơi có vẻ góc cạnh, có thể thấy được anh là một người có tính cách cứng rắn,vững vàng và có nghị lực, nhưng ánh mắt của anh rất ấm áp, đôi môi mỏng thường hiện ra những nụ cười mỉm, làm anh trông có vẻ rất tự nhiên và lịch sự, tác phong nhanh nhẹn, trên tay anh đang cầm một ly nước kề sát môi, chỉ uống nước lọc thôi mà dáng vẻ cũng ưu nhã vô cùng, anh nếu sinh ra ở thời cổ đại, nhất định là một công tử trong thời đại hỗn loạn đen bồi bàn đi tới rót nước cho anh lần thứ bảy. Khi anh ngước nhìn thì để lộ ra đôi con ngươi sáng ngời, lông mi thon dài từ từ hạ thấp hướng về phía cô, trên môi là nụ cười mỉm, làm nữ bồi bàn thoáng chốc như ngừng thở, mất đinăng lực nói hóa ban cho người đàn ông này sự anh tuấn thành thục và phong độ mê người không đủ, còn trao cho anh tuổi trẻ hồn nhiên, luôn mỉm cười với đôi má lúm đồng tiền của mình, quá không công bằng nha!Nữ bồi bàn lưu luyến đứng bên cạnh bàn anh không muốn rời đi, ân cần sửa sang lại mặt bàn, hỏi anh có muốn đổi quyển tạp chí khác hay không?Anh khéo léo từ chối, đối với nữ bồi bàn cố ý dùng giọng nói và động tác chân tay mềm mại đáng yêu thì anh lại làm như không thấy, cuối cùng, nữ bồi bàn đành thất vọng tránh bồi bàn đi, Lê Thượng Thần tiếp tục xem tạp chí, thỉnh thoảng kiểm tra điện thoại di động của mình xem có tin tức gì mới không. Anh trông có vẻ rất nhàn nhã, ai cũng không nhìn ra anh thật ra thì đang chờ người, mà người anh đợi vẫn chưa thấy đến, đã trễ tới ba giờ chờ đợi ,là người vợ một lòng anh muốn kết hôn. Hôm nay, tròn một năm kỷ niệm ngày cưới của anh và cô mặt ngoài bình tĩnh, nhưng trong nội tâm lại nhộn nhạo cuồn cuộn. Cô đi đâu vậy? Anh đã xác định rõ giờ hẹn với cô, cô cũng bảo đảm với anh chuyến bay đưa cô về sẽ hạ xuống mặt đất sớm hơn giờ hẹn của hai người một tiếng, cô có thể tới chỗ hẹn đúng thời gian, vậy mà hiện tại, anh vẫn chưa thấy bóng dáng của cô đâu cả?Cô thậm chí còn không gọi cho anh lấy một cuộc điện thoại, nói với anh một tiếng rằng cô sẽ đến trễ bảo anh đừng lo cho cô. Một tiếp viên hàng khôngcòn bận rộn hơn cả người chế tác như anh, ngay cả gọi điện thoại cũng không gọi được cho anh —— thật sự là công việc của cô bận rộn vậy sao?Ở hãng hàng không nơi cô làm việc đâu đâu cũng thấy tràn ngập đều là những trai thanh gái lịch, Từ Lỵ đi xa mười ngày nửa tháng, cô làm những gì bên ngoài, anh không hay biết gì cả, anh chỉ biết trong điện thoại di động của cô thường thấy những tin nhắn mập mờ của những người đàn ông khác mà không phải là của anh, trong hình cũng thường thấy cô và người đàn ông khác ôm ấp thân mật chụp chung, cô giải thích đó là bạn bè của mình, mọi người bay đến những nơi đất khách quê người, tha hương xa xứ, cùng là đồng hương nên chăm sóc lẫn nhau—— ai biết chăm sóc hay là làm những gì khác?3 tiếng có thể có rất nhiều chuyện xảy ra. .. .. .Anh cau lông mày. Thôi, hôm nay là một ngày đặc biệt, không cần nhớnhững chuyện làm mình thêm buồn thu hồi suy nghĩ, tiếp tục chuyên chú vào quyển tạp chí, cho đến khichuông gió ngoài cửa tiệm vang lên đinh đang, anh ngẩng đầu. Rốt cuộc, bà xã của anh đã Lỵ Hoan vừa vào cửa liền nhìn ngó chăm chú xung quanh toàn bộ phòng ăn, một nửa là bởi vì cô còn mặc đồng phục của công ty hàng không, dưới váy ngắn mang tất chân màu đen với đôi đùi thon dài đẹp mê người kết hợp cùng đôi dày cao gót càng tôn thêm dáng người của cô, một nửa là bởi vì vóc dáng thanh tú của cô. Mái tóc dài được búi cao, lông mi cong vểnh lên, mũi dọc dừa cao, khuôn mặt trái xoan làm nổi bật ngũ quan xinh đẹp góc cạnh của mình, cô là người được chọn chụp tuyên truyền quảng cáo cho công ty hàng không nơi cô làm việc với tình hình đặc biệt lúc ấy cô được chọn đứng ở chính giữa những người có ngoại hình thấy chồng mình, cô kéo vali hành lý nhỏ đi về phía anh, bước chân không giống như không vội tới gặp anh, giống như quên cô đã trễ hẹn với anh ba tiếng. Lê Thượng Thần cố gắng nhịn bất mãn trong lòng. Một năm trong hôn nhân, anh đã có thói quen đè nén cảm giác chân thật của mình. Từ Lỵ Hoan ngồi xuống đối diện anh. "Xin lỗi, máy bay xảy ra tình trạng khẩn cấp, chúng em vội vàng trấn an hành khách, trong khi đó lại có đứa trẻ đi lạc đường, toàn bộ mọi người đi tìm khắp nơi, em quên gọi điện thoại báo cho anh, khiến anh phải đợi lâu như vậy, xin lỗi.""Ừ, không sao đâu. Dù sao anh cũng đã chờ rồi."Từ Lỵ Hoan thẳng tắp nhìn anh. "anh tức giận sao?""Không có."Cô cắn môi. "Em nói thật. Nếu anh không tin, có thể gọi điện hỏi đồng nghiệp của em ——""Không cần, anh tin tưởng em.""Nếu như tin tưởng em, tại sao sắc mặt của anh khó nhìn như vậy?"Cô đang chỉ trích anh sao? Anh tức cười. "Anh đã đợi em khoảng 3 tiếng, em nghĩ tới anh còn cười được sao?""Nếu như anh cảm thấy lãng phí thời gian, có thể không cần chờ." Thấy sắc mặt của anh xầm lại, cô mới phát hiện ra mình lỡ lời. "Thật xin lỗi, ý của em là, hôm nay kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của chúng ta dĩ nhiên có ý nghĩa quan trọng, nhưng bình thường mỗi một ngày trôi qua ngày nào cũng đều quan trọng, không phải sao? Nếu em có việc không thể tới, anh thật ra thì không cần phải kiên trì chờ em——"."Em không có lỗi, nhưng chúng ta bình thường luôn ai bận việc của người nấy, một tháng không gặp mặt nhau được mấy ngày, nếu không nhân ngày đặc biệt hôm nay giúp gia đình chúng ta xum họp chung một chỗ, anh không biết chúng ta còn lại những gì."Chỉ còn lại một cuộc hôn nhân trống rỗng trên danh nghĩa, giữa hai chúng ta chỉ bằng mặt mà không bằng lòng."Anh biết đấy công việc của em rất bận rộn——"."Đúng vậy, em vĩnh viễn đều bận rộn, với em công việc luôn quan trọng hơn anh, anh chỉ có thể đứng sang bên sự tức giận dâng lên cuồn cuộn trong ngực Từ Lỵ Hoan, cô cố gắng nhịn mấy câu quật cường xuống không nói cũng phát hiện mình không giữ được bình tĩnh, nói những lời vô cùng sắc bén, nên giọng điệu của anh lập tức dịu xuống. "Xin lỗi, anh thừa nhận anh chờ quá lâu, nên có chút mất hứng. Anh biết rõ em rất bận, anh không trách em.""Là em không tốt, anh không cần phải nói xin lỗi." Cô phối hợp thể hiện cảnh hòa hợp giữa hai người bằng nụ cười giả tạo, nhưng trong lòng cô lại tràn đầy chua họ như vậy không biết đã bao nhiêu lâu? Đầu tiên là bởi vì chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, khó được gặp mặt nhau nên hai người không muốn gây gổ với nhau, cho dù không vừa lòng đối phương rất bận rộn, nhưng cũng lựa chọn im lặng chịu đựng, họ cho rằng như vậy là thông cảm với nhau, nên oán giận chất chứa trong lòng càng ngày càng nhiều mà không có chỗ để giải tới bây giờ, bọn họ cũng luyện thành bản lĩnh nghĩ một đằng nói một nẻo, anh rõ ràng mất hứng, nhưng lại giả vờ thông tình đạt lý với cô, còn cô rõ ràng rất muốn hỏi anh tuần trước đi đến nhà cô minh tinh trẻ nào đó ở qua đêm bị chụp hình là chuyện gì xảy ra, nhưng lại không hỏi khổ sở nghĩ, có lẽ anh cho là cô bay tới bay lui trên bầu trời không có thời gian xem báo chí đi? Thật ra thì cô đều có lưu ý, anh ở giới văn nghệ muôn màu muôn vẻ, hấp dẫn các cô gái trẻ khắp nơi, anh và cô nữ minh tinh nào đó gặp mặt, rồi còn tham gia Party người mẫu gì đó, cô đều rõ ràng. Anh luôn nói với cô rằng anh là vì sự nghiệp, không thể không xã giao,nhưng sao lại xã giao đến tận phòng ngủ của người ta, thật đúng là chăm chỉ làm việc. . . . . .Tim của anh, đã sớm không có ở đây, hôn nhân không còn tình yêu, bây giờ so đo kỷ niệm ngày kết hôn gì chứ?Nhưng cô vẫn mua quà tặng anh nhân ngày kỷ niệm. Cô có nhớ rõ hôm nay."Em có quà tặng dành cho anh." Cô lấy từ trong vali hành lí ra một cái hộp nhỏ được đóng gói xinh đẹp."Ách, cám ơn." Lê Thượng Thần hơi ngạc nhiên, không ngờ tới cô để tâm như vậy. Anh mở hộp ra, là một chiếc đồng hồ đeo tay, anh hơi kinh ngạc, anh từng nói qua thích một chiếc đồng hồ đeo tay, không ngờ cô còn nhớ cầm đồng hồ lên, phát hiện trong hộp còn có một trang giấy, mở ra nhìn vào, anh ngây ngẩn cả người ——là giấy thỏa thuận li Lỵ Hoan nói "Em đã nghĩ rõ ràng, ban đầu kết hôn vì quá xúc động, chúng ta đều muốn có sự nghiệp của riêng mình, cả hai đều muốn ra môi trường bên ngoài để phát triển sự nghiệp, không thích hợp với cuộc sống gia đình, ly hôn đối với chúng ta là tốt nhất. Mặc dù trước khi kết hôn không có thỏa thuận, nhưng mà chúng ta đều có sổ tiết kiệm riêng của mình, muốn phân chia tài sản rất nhanh, hi vọng tối nay anh có thể ký tên ngay, sau đónhờ luật sư xem xét chi tiết cụ thể như vậy có thể không?"Nhịp tim của cô đập thật nhanh, anh sẽ đồng ý chứ? Bất kể như thế nào, cô cũng đã quyết định rồi, sẽ không thay nhìn cô, vẻ mặt trống rỗng, anh chậm rãi nâng tay phải lên, che kín mặt ——sau đó, anh rất kinh ngạc. Anh lại cười? Cô phỏng đoán qua phản ứng của anh, anh sẽ phải tức giận, sẽ chất vấn cô nguyên nhân, sẽ hoài nghi cô đang nói đùa, có lẽ sẽ rất tức giận, nhưng anh vẫn cười?Chợt nghe anh nhỏ giọng cười, trong tiếng cười có hoang đường, có ngạc nhiên, có không thể tin, nhưng lại không có tức giận. Một lát sau, anh mới ngưng nhàn nhạt mở miệng "Thật ra thì, anh cũng tính đêm nay đề cập chuyệnly hôn với em.""Thì ra là anh cũng muốn ly hôn à?" Từ Lỵ Hoan cười lớn, cô liên tục suy tính một tháng mới làm ra quyết định này, thế nhưng anh lại chẳng hề để ý nói ra khỏi miệng, thì ra là, chỉ có cô đang giãy dụa, không bỏ được, mà anh đã sớm bỏ qua cô."Em nói không sai, chúng ta đều không thích hợp với hôn nhân, ban đầu thật sự là vì yêu nhau say đắm, bởi vì ở chung với em có cảmgiác quá tốt nên anh không suy nghĩ nhiều liền cầu hôn với em." Lê Thượng Thần cố làm ra vẻ thoải mái nhún vai, anh dùng sắc mặt bình tĩnh che giấu đi chua sót hỗn loạn trong lòng của mình. Thì ra là, anh vẫn còn để ý đến cô, nếu không anh sẽ không cảm thấy khó chịu như anh không cho phép mình đáng thương, anh không muốn ăn nói khép nép ở trước mặt người đàn bà của mình."Đúng vậy, thời điểm quyết định kết hôn với anh, em cảm thấy thật vui vẻ, bây giờ nghĩ lại, giống như chuyện của kiếp trước vậy." Từ Lỵ Hoan mỉm cười, nếu anh không quan tâm, cô cũng có thể giả bộ như không để ý đến."Thế nào cũng không ngờ đến, sau khi kết hôn, chúng ta ngược lại càng ngày càng xa cách.""Hết cách rồi, có thể chúng ta đều không thích hợp với hôn nhân ? Nhất là anh."Con ngươi của anh chợt lóe mà không dễ phát hiện. "Anh xem em cũng vậy, bay ra ngoài giống như quên hết tất cả mọi thứ không còn nhớ mình đã có gia đình, về nhà em cũng không quan tâm đến anh. Em bay ra ngoài nơi đất khách, cũng không thiếu đàn ông—— không thiếu người để bầu bạn, sẽ không nhớ đến gia đình ấm áp của chúng ta đi?""Em cũng muốn có một gia đình ấm áp để cho em nhớ nhung! Nhưng anh luôn không có ở nhà, em ở nhà có ích lợi gì? Không bằng làm thêm nhiều việc để kiếm tiền." Từ Lỵ Hoan trưng lên nụ cười tiêu chuẩn đầy ngọt ngào của một tiếp viên hàng không, nhưng giọng nói lại chua xót."Anh đừng làm ra dáng vẻ giống như rất uất ức, em không có ở đây, anh cũng không cô đơn tịch mịch, luôn có những nữ minh tinh mô-đen, xinh đẹp, hẹn anh... anh không phải hàng đêm vẫn sênh ca sao?""Anh cũng là bởi vì em luôn không có ở nhà, anh không thể làm gì khác hơn là ra bên ngoài phát triển, mỗi ngày về nhà chỉ có một mình anh, có lúc anh còn cho là mình vẫn độc thân." Anh dùng từ ngữ hàm súc, nhưng giọng đầy châm chọc."Trước khi kết hôn em đã nói qua với anh, dù em lập gia đình nhưng vẫn sẽ nhiệt tình với công tác của mình, sẽ không nghỉ việc.""Anh không muốn em nghỉ việc, nhưng em xem một tháng em ở nhà được mấy ngày, em nghĩ ai có thể chịu đựng được như vậy."Vậy anh không để ý đến thân phận của mình đã kết hôn rồi còn lêu lổng bên ngoài với một đám đàn bà, như vậy ra cái gì chứ? Từ Lỵ Hoan không muốn tranh cãi tiếp vấn đề vô ý nghĩa này, đẩy giấy thỏa thuận ly hôn qua chỗ anh. "Anh có ký hay không?"Tay trái của anh mở ra, lòng bàn tay hướng lên. "Em có thể cho anh mượnbút không?"Cô tìm ra bút, đặt vào trong tay anh. Anh cầm bút, cơ thể anh liền bất ngẩng đầu, chống lại tầm mắt của anh, anh đang đưa mắt nhìn cô, ánh mắt thâm thúy quyến rũ của anh, có chút u buồn, có chút cô đơn, giống như tâm sự nặng nề, làm cho nhịp tim của cô trong nháy mắt rối dù thất vọng, không vừa lòng với anh, nhưng cô sẽ không sợ hãi vì anh, có lẽ cô còn yêu anh, nhưng cô không có cách nào mà dâng hiến cả cuộc đời mình cho một người đàn ông đã không còn thuộc về cô, cô có rất nhiều điều bất mãn với anh nhưng cũng đều làm như không thấy. Lại nói, bọn họ mỗi người có một công việc riêng, cũng không ai chịu nhượng bộ ai, cuộc sống giữa hai người có sự khác biệt quá lớn, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng phải đi đến kết Thượng Thần thu tay lại, lòng bàn tay bị cô lơ đãng chạm qua, mơ hồ nóng rực. Cô vẫn có thể làm cho anh dao động, một cái đụng chạm nho nhỏ cũng có thể khiến cho anh có phản ứng, nhưng lòng của cô đã sớm không còn yêu anh. Anh chán nản, gần mất đi thì mới phát hiện mình vẫn còn lưu luyến, nhưng bây giờ, cũng đã quá vuốt bút. "Không ngờ chúng ta cực kỳ ăn ý muốn cưới nhau, đồng thời lại cùng nhau nói ly nhếch môi, cười như không cười, từ chối cho ý kiến."Sau khi ly hôn, em có tính toán gì?""Tiếp tục làm công việc của mình bay đi đó đây, em muốn làm một tiếp viên hàng đầu, một năm bay mười hai tháng, kiếm thật nhiều tiền." Cô cảm thấy có chút mất mát, khi nghĩ đến mỗi lần trở về nhà sẽ không còn nhìn thấy anh nữa, cô định dùng công việc để lấp đầy cuộc sống, như vậy sẽ không nghĩ quá nhiều."Em cẩn thận một chút, chớ làm việc mệt quá." Nhớ tới cô là một người có cá tính mạnh mẽ, anh có chút lo lắng. "Em biết điện thoại di động của anh rồi đấy, cần gì có thể gọi cho anh, nếu không tìm được anh, em cũng có thể gọi cho trợ lý của anh, hoặc là ——""Đủ rồi đủ rồi, em sẽ tự chăm sóc mình, không cần anh lo lắng." Cô buồn cười. "Có người giống như anh, muốn ly hôn rồi, vẫn giúp đỡ vợ trước như thế sao?""Có lẽ là trên toàn thế giới này chỉ có mình anh là người chồng trước cực kỳ có lương tâm thôi." Anh nhìn cô, một lần cuối cùng đưa mắt nhìn cô thật sâu,lặng lẽ cất giấu tất cả sự không muốn xa rời trong lòng đó, anh nắm bút, hơi chần chờ, rồi ký tên của mình lên giấy thỏa thuận ly hôn.
truyen thu mua vo truoc