Giai đoạn tháng 1/2019-6/2020, An Đông đã chi tổng cộng hơn 2.850 tỷ đồng cho các lô trái phiếu này. Kỳ hạn trả lãi 6 tháng một lần áp dụng với 2 lô trái
Chương 214 : Phiên ngoại chi đế hậu một nhà (hai) ============================== (hai) Mộng Trúc tại Phúc nhi bên người cũng là lão nhân nhi. Năm đó ở Hắc thành lúc, nàng ngay tại Phúc nhi thân phận phục thị, về sau tiến cung, thành Phúc nhi bên người thiếp thân cung nữ. Đợi nàng
Khối ngoại tiếp tục có thêm phiên giao dịch tiêu cực khi duy trì trạng thái bán ròng mạnh đạt hơn 500 tỷ đồng, trong đó tâm điểm xả bán là cổ phiếu HPG và STB. Tính chung trên toàn thị trường trong phiên 4/10, nhà đầu tư nước ngoài quay ra bán ròng 24,84 triệu đơn vị
Chương 218 : Phiên ngoại chi đế hậu một nhà (sáu) Chương 218: Phiên ngoại chi đế hậu một nhà (sáu) ====================================== (sáu) Ngay từ đầu mao Ngọc nhi ba người còn không hiểu Phạm Dung Dung ý tứ của những lời này, rất nhanh các nàng liền hiểu. Lúc đầu ba
Hãy cùng con bạn chọn các hoạt động ngoại khóa. Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (6.98 MB, 119 trang ) không nên. Những cảm xúc mạnh mà các hoạt động này mang lại có thê
Đông Cung Có Phúc, Chương 213, Phiên ngoại chi đế hậu một nhà (một) Hiện menu. Thể loại . Liền còn mấy chương phiên ngoại, cho nên không có nhật càng, thời gian đổi mới cũng không ổn định, mọi người thứ lỗi a. Cái kia, tiếp ngăn văn nguyên danh gọi « dám hướng
VbBf. Đông Cung Chi ChủDịch Vivian Nhinhi, bunebi, XiaobaobeiNếu bạn xuyên đến cổ đại , xin nhớ kĩ lời khuyên và cảnh báo của tôi Đừng biểu hiện ra là mình quá thông minh, trừ phi bạn muốn bị coi là yêu quái, bị loạn côn đánh vọng tưởng đi dạo quán Tần lầu Sở trêu chọc tiểu quan, mà nếu như bạn muốn dùng mỹ danh "danh kỹ Vạn Hoa Lầu ngàn người gối, vạn người chơi" để lưu danh thiên cổ, vậy thì tất nhiên là thôi, tùy hi vọng xa vời một kết cục np có ba chồng bốn nam sủng, chuyện đã không làm được ở xã hội hiện đại thì đến xã hội phong kiến bình thường này càng không có khả năng thực hiện này không được, cái kia không thành, vậy thì còn xuyên qua làm cái gì?Uầy, tất nhiên là có điều kiện hấp dẫn, không có điều kiện thì phải sáng tạo điều kiện hấp dẫn nội tâm tốt đẹp của bản thân, lại để cho những cổ nhân kia tiếp nhận những cái gọi là ngang hàng là lý tưởng dân chủ. Cảnh giới cao nhất chính là thay đổi một cách vô tri vô giác, hoặc giết người trong vô này nam chính đã cườngAi dè nữ chính còn cường hơn nam. Nàng, xuyên qua dưới hình hài một đứa trẻ sơ sinh, lại dùng trí thông minh, sự mẫn tiệp, sắc bén của nàng chứng tỏ mình xứng với một chữ Mẫn trong tên nàng. Dùng trí tuệ của hiện đại, nàng ra sức bảo vệ những người nàng yêu thương, nàng báo thù, nàng tranh đấu, đến khi giấc mộng giang sơn của ai đó trở thành hiện thực. Hắn - kẻ đạp lên máu cả thiên hạ mà trưởng thành, tàn nhẫn, bạo ngược nhưng không vô tình, vì trong lòng hắn luôn có một "Giang Nam"...
– Sau khi Đông Cung khép lại với cái kết bi thảm hôm 4/4, ê-kip làm phim đã tung ra phần ngoại truyện mang màu sắc hạnh phúc hơn để an ủi các fan. Đang xem đông cung ngoại truyện 'Đông Cung' không tránh khỏi kết buồn Bằng chứng là ảnh về già của Lý Thừa Ngân! Giữa lúc khán giả vẫn đang kiên trì cầu mong một cái kết có hậu hơn so với nguyên tác bi lụy của “Đông Cung” phiên bản tiểu thuyết, ê-kip làm phim lại tung ra những hình ảnh báo hiệu điều ngược Cung phiên bản phim vẫn giữ nguyên cái kết như trong tiểu thuyết gốc của tác giả Phỉ Ngã Tử Tồn là để nữ chính Tiểu Phong kết liễu mạng sống để bảo vệ nền hòa bình trong lúc hai bên đang chuẩn bị giao Phong cuối cùng vẫn chết…… để lại một Lý Thừa Ngân với nỗi dằn vặt suốt đờiKhông ít người hâm mộ đã khóc hết nước mắt khi xem những phân cảnh cuối của Đông Cung. Tuy nhiên, đoàn phim đã sớm tung ra phần ngoại truyện, ghi lại cuộc sống hạnh phúc của cặp đôi ở thế giới hiện đại để fan bớt đau còn những tranh giành, lừa dối như phiên bản phim, Tiểu Ngũ và Tiểu Phong nay tận hưởng những phút giây viên mãn bên nhau ở một vùng quê, đúng như mong ước mà kiếp trước họ không thể nào đạt sự xuất hiện thêm của “Bùi Chiếu” và “A Độ”, phần ngoại truyện nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ khán giả. Xem thêm Cách Kiểm Tra Cấu Hình Máy Tính Win 8 Hoặc Win 10 Mạnh Hay Yếu Ngoại truyện mở màn với cảnh “giường chiếu” của cặp phu thê Vong Xuyên, nhưng ở thế giới hiện đại. Tiểu Ngũ nay được vợ gọi là Lão Ngũ trở thành anh bán chè đúng như những gì anh từng “chém gió” ở kiếp trước. Tiểu Phong tỉnh dậy khỏi một cơn ác mộng nhưng cạnh nàng là ông xã đầy tình cảm, với lời hứa “ác mộng chỉ là thứ ngược lại với hiện thực” và anh “sẽ luôn ở bên và là chỗ dựa vững chắc” cho đoạn dường như mang hàm ý mọi chuyện kinh khủng họ trải qua trong quá khứ đã thực sự ở lại phía sau. Trước mắt hai người sẽ chỉ còn lại những tháng ngày êm đềm, hạnh phúcClip kế tiếp của Đông Cung ngoại truyện đánh dấu màn tái xuất của “A Chiếu”, nay trở thành anh thu phí cầu đường với lý do “cây cầu này là do nhà tôi xây dựng”. Dù gây hấn ngay lần đầu gặp gỡ, 3 người sau đó đã trở thành bằng hữu, còn rủ rê nhau sang nhà dùng hình ảnh cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng Lão Ngũ tiếp tục xuất hiện trong phần 3. Dù đối mặt với khó khăn kinh tế, cặp đôi vẫn tận hưởng những khoảnh khắc ngọt ngào, bình dị, như cùng chia sẻ ly trà hay bàn về bữa phần kết, “A Độ” vào vai cán bộ kế hoạch hóa gia đình. Cô nàng tới giao cho Tiểu Phong một quyển sách dạy phụ nữ cách đối phó nếu bị chồng bắt nạt. Nhân tiện, cô cũng khuyên cặp đôi sớm sinh em bé theo chính sách “2 con”.Đông Cung ngoại truyện khép lại với lời cảm ơn từ ê-kip sản xuất, nhắn nhủ rằng “Goodbye” trong tựa tiếng Anh của phim Goodbye my princess chỉ là sự tạm xa rời, đồng thời mong sớm gặp lại khán giả trong các phim sau. Xem thêm 1 Sào Bằng Bao Nhiêu Mét Vuông, 1 Sào Bằng Bao Nhiêu M2, Hecta, Thước Được chuyển thể từ tiểu thuyết của Phỉ Ngã Tử Tồn, Đông Cung là bộ phim cổ trang, xoay quanh những tranh đoạt quyền lực và địa vị đã kéo hai nhân vật chính Tiểu Phong Bành Tiểu Nhiễm thủ vai và Lý Thừa Ngân Trần Tinh Húc tiến về phía nhau, yêu thương nhau rồi lại hận thù nhau tột độ. BÁO ĐIỆN TỬ THỂ THAO & VĂN HÓA – TTXVN Post navigation
Phiên ngoại mới nhất của Đông cung Họa hàng mày như nét xuân sơn gồm 3 phần. Đây là phần thứ nhất. Gần đến Đoan Ngọ, ấn theo lệ cũ trong cung ban xuống nào là băng phiến, bánh tro, nào là túi thơm, rượu hùng hoàng. Đều chỉ là mấy thứ đồ lặt vặt cho lễ tiết, nhưng các thức trong cung tinh xảo đẹp đẽ, nhà phú quý bình thường sao có thể sánh bằng. Ngoài ra còn có hai hộp trầm thủy hương tốt nhất ban cho đích danh Lỗ Quốc công phu nhân. Lỗ Quốc công vội tới bàn bạc với thê tử “Nương tử hẳn là đã có quyết định trong lòng.” Phu nhân thở dài “Ngày mai thiếp tiến cung tạ ơn, cứ để Cửu nương ở nhà đi.” Lỗ Quốc phu nhân Lư thị là người cực kỳ tôn quý. Ngoại tổ mẫu là An Bình Đại Trưởng công chúa, mẫu thân là Đức Thiện huyện chủ, phụ thân thuộc Phạm Dương Lư thị, cháu gái bên ngoại đang là trung cung Hoàng Hậu, trưởng tử đã làm tới chức Vân Huy tướng quân. Nhắc đến Vân Huy tướng quân, ấy vốn dĩ chỉ là một chức quan nhàn tản, mà tới lượt Tiết Dung, công tử đi theo hoàng đế ngự giá thân chinh, lập bao quân công chiến tích, liền biến vị trí Vân Huy tướng quân này trở nên không thể xem thường. Lỗ Quốc công phu nhân có thể xem như cả đời trôi chảy, nhà mẹ đẻ phú quý viên mãn, nhà chồng lại là huân quý thế gia, nhi tử giỏi giang hiếu thuận. Hoàng hậu nương nương từng có lần chuyện gẫu với các nội mệnh phụ rằng, Lỗ Quốc phu nhân quả thực là một vị phu nhân thập toàn thập quý. Nhưng Lỗ Quốc phu nhân gần đây có chút tâm sự. Nào phải chuyện gì xa xôi, chính là việc trung cung Hoàng Hậu thân mình không khỏe. Lúc Hoàng Hậu còn là Thái Tử Phi, sinh hai con trai đều chẳng may chết yểu. Nàng ở cữ lưu lại mầm bệnh, từ đó trở đi sức khỏe vẫn luôn không tốt. Sau lại đến chuyện tiên đế băng hà, trung cung bỏ trống, hậu cung không có chủ nhân, tang sự đều do Thái Tử Phi lo liệu. Xử lý xong đại sự này, nàng cũng ốm nặng một trận. Lễ sắc phong Hoàng Hậu phải dời đến khi đỡ bệnh mới cử hành. Từ lúc làm Hoàng Hậu, sự vụ trong cung phức tạp, có cố thế nào cũng chẳng thể nghỉ ngơi cho ổn thỏa, rốt cuộc vẫn là càng ngày càng suy yếu. Nhất là năm nay, tới đại điển nguyên thần, Hoàng Hậu đã bệnh đến không chịu nổi, đành phải miễn triều bái của các vị nội ngoại mệnh phụ phu nhân. Lỗ Quốc công phu nhân là cô ruột của hoàng hậu, lo lắng cho bệnh tình cháu gái, bèn theo tẩu tẩu là Thừa Ân công phu nhân, thân sinh của Hoàng Hậu vào cung thăm hỏi. Lúc trở về, bà nói riêng với Lỗ Quốc công rằng “Ta thấy nương nương như vậy thật không ổn, đã gầy đến không nhận ra nổi nữa rồi.” Bấy giờ Hoàng Hậu từng cảm thán “Ngày ta còn ở phủ, các chị em luôn cùng một chỗ chơi đùa. Tới lúc làm Thái Tử Phi, chúng tỷ muội vẫn thường lui tới. Chỉ là từ khi làm Hoàng hậu mới không thể gặp được nữa. Cũng chẳng còn biết có thể gặp lại được mấy lần.” Hoàng Hậu nói thế, Thừa Ân công phu nhân liền không kìm được nước mắt. Tiết Thượng Tị, bệnh tình Hoàng Hậu chuyển biến tốt một chút, nàng mới triệu di mẫu là Tằng quốc phu nhân, cô mẫu là Lỗ Quốc phu nhân, Trần Quốc phu nhân, còn có một vị di mẫu nữa là Yến Quốc phu nhân, mỗi người mang theo nữ nhi cùng tiến cung. Phụ thân hoàng hậu là trưởng tử, nàng lại là trưởng nữ, cho nên trong các chị em nàng lớn hơn bọn họ đến mấy tuổi. Hơn nữa thân phận Hoàng Hậu tự có uy nghi, mà các thiếu nữ kia đều là tiểu thư khuê các còn ít tuổi, lần đầu nhập cung khó tránh khỏi câu nệ. Hoàng Hậu liền cười nói “Hiếm khi có dịp, mẫu đơn trong cung đã nở cả rồi, thời tiết lại đẹp, không bằng đưa các nàng đi ngắm hoa đi.” Nữ quan bên cạnh liền vâng mệnh đưa các tiểu cô nương đi Trầm Hương Đình. Bên trong vườn thượng uyển, mẫu đơn và thược dược đang nở rộ, cảnh xuân rực rỡ không gì sánh kịp. Nhóm biểu muội của Hoàng Hậu tuy là xuất thân danh môn, cũng chưa từng thấy cảnh trăm hoa đua nở đẹp đẽ đến thế. Đình Trầm Hương muôn hồng nghìn tía, vô hạn phong quang. Như càng đối lập thêm với cung thất cách đó không xa, vẫn một vẻ huy hoàng tráng lệ, nhưng lại ảm đạm chẳng có chút sắc màu tươi sáng. Một nhóm thiếu nữ trẻ trung mỹ mạo du ngoạn giữa hoa, hoa đẹp cũng chẳng lại người, mới thật là thanh xuân tươi đẹp. Hoàng Hậu ở trong trướng gấm, trông thấy liền khẽ mỉm cười. Đúng lúc đó, một viên thái giám lặng lẽ tới báo “ Hôm nay bệ hạ vốn định tới thăm Hoàng Hậu, nhưng Người nghe nói mấy vị phu nhân đều ở chỗ này, mới dặn rằng hiếm khi nữ quyến tới thăm, để cho Hoàng Hậu thoải mái hàn huyên với ngoại thất, Bệ hạ xuất cung đánh cúc với Nhữ Dương vương rồi.” Hoàng Hậu nghe vậy không khỏi có chút thất vọng. Lỗ Quốc phu nhân từ lâu đã đoán được vài phần dụng ý của Hoàng Hậu, nhưng bà cũng chẳng có tham cầu gì với chuyện này. Nhà ngoại nhà chồng đều đã cực kỳ phú quý, bà đâu còn gì phải lo nghĩ. Hoàng đế tuy còn trẻ nhưng chỉ một lòng với chính sự, lạnh nhạt ái tình. Cho nên cái ghế Hoàng Hậu tuy rằng vinh quang tột độ đấy, cũng chẳng bì được với con gái duy nhất của bà đâu. Năm nay nó mới mười lăm tuổi, ngây thơ non nớt, Lỗ Quốc phu nhân quả thực không nỡ. Năm xưa Hoàng Hậu lúc còn ở trong phủ, còn không phải là một tiểu thư cao quý yêu kiều hay sao. Nhưng rồi vào Đông Cung làm Thái Tử Phi, rồi trở thành trung cung Hoàng Hậu, mấy năm nay mọi chuyện xử lý chu toàn, cũng đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tâm thần, bệnh đã vào cốt tủy, Lỗ Quốc phu nhân đều thấy cả. Nào có phải cứ gả cho Đế vương là tốt đâu, Lỗ Quốc phu nhân thầm ngẫm nghĩ. Hoàng Hậu mới chỉ gọi một nhóm biểu muội tiến cung, dụng ý còn chưa tỏ rõ, hoàng đế đã bày ra thái độ này, cũng đành phải từ bỏ. Hoàng Hậu xốc lại tinh thần, nhìn các biểu muội vui đùa ầm ĩ giữa hoa viên, giữa các cô nương ngây thơ khả ái, chỉ có A Duyên đã đến tuổi cập kê, cho nên cử chỉ hành động mới khác biệt. Người khác nói cười ồn ã, chỉ có nàng ở một bên chăm sóc hai biểu muội nhỏ tuổi nhất. Hoàng hậu mới nói với Tằng Quốc phu nhân rằng “Trong các muội muội, xem ra A Duyên vừa xinh đẹp mà tính tình lại dịu dàng dễ gần.” A Duyên là trưởng nữ của Tằng Quốc phu nhân, Tằng Quốc phu nhân còn muốn trong nhà có một vị Hoàng Hậu, lúc này thấy Hoàng Hậu khen, liền cười nói “A Duyên còn kém cỏi thế nhưng biết chăm sóc bọn muội muội, ấy là chỗ tốt của trưởng tỷ.” Một câu cố ý lấy lòng Hoàng Hậu, bởi Hoàng Hậu cũng là trưởng nữ. Hoàng Hậu chẳng qua mới chỉ hơi gật đầu, mà Yến Quốc phu nhân vốn có chỗ không vừa ý với Tằng Quốc phu nhân, lúc này vội chen lời “A Duyên tất nhiên cũng rất tốt, nhưng thật lòng mà nói, trong số các cô nương, chỉ có A Chiêu mới khiến người ta yêu thích nhất.” Lỗ Quốc phu nhân cười đáp “Mọi người lại không phải không biết, con bé từ nhỏ đã dám bốc ngói rồi, còn ai bướng bỉnh hơn nó. Cái gì mà khiến người yêu thích, thật ra là khiến người khác phiền não thì có.” Lỗ Quốc phu nhân vừa dứt lời, Hoàng Hậu cũng cười rộ lên. Tiết gia tiểu cô nương, nhũ danh A Chiêu, vốn dĩ rất nổi tiếng. Chính là bởi khi cô bé năm sáu tuổi, phủ Lỗ Quốc công dọn dẹp hoa viên, nhiều người ra vào hỗn tạp, gia nhân sợ kẻ lạ vào mới cố ý thả chó dữ trong vườn. Nào ngờ mấy vị tiểu lang quân Tiết gia nghịch ngợm hẹn nhau lẻn vào hoa viên. Lập tức bị mấy con chó dữ truy đuổi suýt nữa bị cắn, may mà cô bé nhanh trí leo thang lên mái, bốc từng mảnh ngói ném cho chó dữ liên tục lùi về sau, vừa đuổi chó, vừa hô lớn gọi các anh nhanh chạy đến phía cây thang, để trốn lên nóc nhà chó không cắn được. Cứu được mấy vị ca ca, tiểu cô nương này xem ra vừa lanh lợi vừa dũng cảm. Hoàng Hậu thoạt nghĩ đến, không khỏi hỏi rằng “Khi nãy mới thấy A Chiêu hành lễ, bộ dáng thật quy quy củ củ lắm, nào còn dáng vẻ bướng bỉnh đâu?” Lỗ Quốc phu nhân cười nói “Trước mặt nương nương, bướng bỉnh thì bướng bỉnh, chút lễ nghĩa này vẫn phải có.” Hoàng Hậu nói “Lúc đó đông người, cũng chưa kịp cùng nàng nói mấy câu.” Nữ quan bên cạnh Hoàng Hậu đều cực kỳ tinh ý, thấy vậy liền cười nói “Để nô tỳ đi mời Cửu cô nương tới nói chuyện cùng Hoàng Hậu.” A Chiêu tiểu cô nương ở Tiết gia đứng hàng thứ chín, cho nên nữ quan mới gọi một tiếng Cửu cô nương. Thấy Hoàng Hậu gật đầu, nữ quan liền lui xuống, giữa các thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, áo lụa quần là, người bên hoa càng thêm rực rỡ, chỉ là nhìn tới nhìn lui, vẫn không thấy Tiết gia Tiểu Cửu nương. Nói đến Cửu cô nương Tiết gia, tuy là lần đầu tiên vào cung, nhưng cũng không cảm thấy hồi hộp. Phụ thân Hoàng Hậu là cậu ruột của nàng, cho nên nàng phải gọi Hoàng Hậu một tiếng biểu tỷ. Trước kia Hoàng Hậu còn làm Thái Tử Phi cũng thường gọi nàng vào Đông Cung chơi đùa. Lúc đó nàng còn nhỏ lắm, trong nhà chỉ có các anh trai, cho nên biểu tỷ trong lòng nàng rất là thân thiết. Chẳng qua về sau Thái Tử kế vị, biểu tỷ trở thành Hoàng Hậu, nàng là tiểu cô nương không phải cáo mệnh, cho nên không thể tiến cung nữa. Lần này Hoàng Hậu phá lệ triệu các nàng tiến cung, mẫu thân của nàng Lỗ Quốc phu nhân đã dặn đi dặn lại, trong cung không thể so nơi khác, nương nương thân phận tôn quý, ngàn vạn lần không được thất lễ. Lễ Thượng Tị như vậy, lại phải tiêu tốn một ngày trong cung, Cửu cô nương không mấy vui vẻ. Phải biết rằng từ lâu nàng đã nghe nói Tết Thượng Tị bên bờ Khúc Giang là nơi náo nhiệt phồn hoa bậc nhất. Chẳng qua trước kia các ca ca không chịu đưa nàng đi, chỉ nói chờ khi nào lớn sẽ dẫn đi chơi, lần này khó khăn lắm mới dốc hết công phu năn nỉ các ca ca đồng ý. Ai ngờ ý chỉ từ trong cung truyền đến, triệu nàng theo mẫu thân tới bái kiến Hoàng Hậu. Đi gặp Hoàng Hậu biểu tỷ tất nhiên cũng là một chuyện rất vui vẻ, nhưng nàng không biết Hoàng Hậu còn ban yến lưu mọi người lại dùng cơm, còn bảo các nàng du ngoạn trong vườn thượng uyển. Trong vườn tuy rằng có mẫu đơn nở rộ, Cửu cô nương lại nhớ Khúc Giang náo nhiệt. Mới ngắm mẫu đơn được một lát, Cửu cô nương nghe nói trong cung có lầu Thanh Phong, từ đó có thể thấy được Khúc Giang, Cửu cô nương liền thay quần áo, lặng lẽ trốn ra khỏi chỗ ngắm hoa, đi về phía lầu Thanh Phong. Cửu cô nương nghe nói tới lầu Thanh Phong, lại không biết vườn thượng uyển quanh co, thật nhiều lối rẽ, nàng đi được một lát liền mất phương hướng lạc đường. Trong ngự uyển chẳng bóng người qua lại, muốn tìm một ai hỏi đường cũng không xong, Cửu cô nương đi rồi cũng không tìm thấy đường trở về. Nhưng từ nhỏ nàng đã to gan, nhìn lối rẽ, liền tùy ý bước vào một hướng. Đi được khoảng hai nén hương, phía trước có một bức tường, loáng thoáng như có tiếng nói chuyện, Cửu cô nương không khỏi nhẹ lòng, thầm nghĩ có người để hỏi đường là tốt rồi. Nàng đi dọc theo bờ tường thật lâu cũng không thấy cửa, vừa mệt vừa khát, lấy tay lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn đại thụ càng lá tốt tươi, không khỏi suy tư. Cửu cô nương từ nhỏ đã thuần thục công phu lên nóc nhà dỡ ngói, chỉ là hôm nay tiến cung khó tránh khỏi trâm vàng khuyên ngọc, chân trước vừa bắc lên cây, trang sức trên đầu liền mắc. Nàng suy nghĩ một thoáng liền cởi dải lụa xuống, tháo hết trâm cài trang sức, gói trong khăn choàng, đặt lại vào nhánh cây. Dịch góc váy về bên hông, lại trèo lên trên, quả nhiên nhanh nhẹn hơn nhiều. Lên đến ngọn cây mới thấy, bên kia tường là một chuồng ngựa. Cái cây nàng chọn vừa khéo, bởi vì bên kia vừa hay có hai chồng lương thảo. Cửu cô nương nhẹ nhàng băng qua đầu tường, lấy chân dò, liền hạ xuống đỉnh đống cỏ khô. Nàng chậm rãi từ trượt từ đỉnh đống lương thảo xuống, lảo đảo một cái đứng không vững, một hồi mới ổn định bước chân, chợt nghe tiếng nói “Ngươi xem ngươi tranh cường háo thắng, suýt nữa thì ngã rồi.” Cửu cô nương không phục, đang định mỉa mai đáp lại, lại không thấy một bóng người. Nàng trông trái ngó phải, hóa ra trong viện buộc một con ngựa màu tím, cực kỳ đẹp đẽ, ước chừng so với nàng còn cao hơn nửa cái đầu. Nhìn một lúc lâu mới thấy một vạt xiêm y dưới bụng ngựa, thấp xuống chút nữa là một đôi giày da trâu. Nguyên lai người nói chuyện ban nãy bị khuất bởi con ngựa, nàng vòng qua đầu nó, chỉ thấy một kẻ đang cúi người cầm bàn chải chải lông ngựa, vừa làm vừa nói “Ngươi tuổi cũng không nhỏ nữa, ăn muối còn nhiều hơn mấy con ngựa kia ăn cỏ, cần gì phải chấp nhặt với bọn nó.” Hóa ra là y nói chuyện với ngựa. Con ngựa phun phì phì, cúi đầu nhai cỏ, một người một ngựa, thật là hòa hợp. Cửu cô nương thấy người nọ khom người chải lông ngựa, liền nhẹ giọng cất tiếng “Xin hỏi”. Người nọ nghe tiếng quay đầu, Cửu cô nương lúc này mới thấy hóa ra là một lang quân, tuổi tác ước chừng hai mươi, mặt mày tuấn lãng, hai mắt sáng ngời, đẹp hơn những mã phu bình thường khác không biết bao nhiêu lần. Cửu cô nương quen nhìn các ca ca của mình rồi, ca ca nàng người thì làm quan trong triều, người thì làm tướng quân theo bệ hạ thân chinh, cho nên nàng cũng không luống cuống chút nào, huống chi chỉ là một mã phu. Liền cười nói “Ta lạc đường, không biết trở về thế nào.” Người nọ liếc nàng một cái, hỏi “Ngươi là kẻ mới tiến cung năm nay?” Cửu cô nương vừa mới đổ mồ hôi như mưa, hoa vẽ giữa chân mày cũng trôi đi mất, trang sức đều tháo cả, bấy giờ ăn mặc quả thực không khác gì cung nữ. Nàng lại nhanh trí nhớ tới mẫu thân từng nhắc năm nay có tuyển thêm cung nữ vào cung, liền gật gật đầu “Đúng vậy, ta vừa tiến cung năm nay, cho nên mới không biết đường đi.” Người nọ lại hỏi “Ngươi làm việc ở chỗ nào?” Cửu cô nương thoạt nghĩ, nói “Nữ quan nương nương sai ta tới lầu Thanh Phong, ta mới đi lầm đường.” Người nọ nói “Vì sao nữ quan nương nương lại bảo ngươi đi lầu Thanh Phong?” Cửu cô nương chưa từng nghĩ tới chuyện này, đành phải vất vả ứng đối “Nữ quan đại nhân nói, nương nương muốn nhìn Khúc Giang náo nhiệt tiết Thượng Tị, chỉ là thân thể nương nương không tốt, không lên được lầu cao, người mới mệnh ta đi lầu Thanh Phong nhìn xem, trở về họa lại cho nương nương trông thấy.” Người kia hỏi “Ngươi biết vẽ sao?” Cửu cô nương đáp “Đúng vậy.” Người nọ liền chỉ tay vào con ngựa, bảo rằng “Ngươi vẽ con ngựa này cho ta xem.” Cửu cô nương vốn là người nhiệt tình, thấy hắn thật tâm yêu quý con ngựa, bằng không sẽ không cầm bàn chải, ở đâu rủ rỉ với nó thế này, cho nên mới cười nói “Vẽ cũng được thôi, nhưng mà ngươi phải lấy một chén nước cho ta uống.” Đã quá trưa, ngày xuân thái dương đang thịnh, nàng lại đi loanh quanh cả ngày, mới nãy lại nói chuyện, bởi vậy càng thêm khát. Người nọ cười, xoay người rời đi, chỉ chốc lát sau trở lại với một chiếc bình, nói rằng “Không tìm thấy nước, chỉ có rượu thôi, ngươi có uống không?” Cửu cô nương quả thực khát lắm rồi, nhận lấy bình liền uống một hớp lớn, không khỏi khen “Rượu ngon!” Lại nâng bình lên uống hai ngụm nữa, nói “Rượu này thật không tồi đấy!” Người nọ thấy nàng khen rượu ngon, cũng chỉ cười. Cửu cô nương cầm nhánh cây, ngắm nghía mặt đất, lại bẻ một cành nhỏ, đôi tay thoăn thoát, chỉ lát sau một con ngựa nho nhỏ liền hiện ra. Tuy là tranh vẽ bằng nhánh cây, nhưng nàng có khiếu từ nhỏ, tài vẽ sinh động chân thật, thực giống như đúc. Người nọ liền gọi con ngựa “Ngươi tới đây xem nàng vẽ có giống không?” Con ngựa nghển cổ nhìn thấy lại phun phì phì, thật ra nó quay sang, Cửu cô nương liền cười mà vỗ vỗ nó. Mà con ngựa này cũng thật kiêu ngạo, nó liền tức khắc quay đầu đi, tựa hồ không kiên nhẫn cho nàng đụng chạm. Cửu cô nương nói “Vẽ cho ngươi, ngươi còn không thích ta.” Mã phu ánh mắt dường như có điểm khác lạ, y nói “Con ngựa này tính tình không tốt, người khác chạm vào nó, nó đều tung cước đấy. Ngươi chụp đầu của nó mà nó chỉ quay đầu, tính ra đã khách khí lắm rồi.” Cửu cô nương nói “Nói như vậy, mã huynh xem ra đã nể mặt mũi ta lắm rồi?” Lời còn chưa dứt, con ngựa lại phun phì phì, tựa như tán đồng, Cửu cô nương liền bái một cái “Hôm nay được vẽ tranh cho mã huynh, thật may mắn lắm thay.” Nói đến đây mã phu cũng không nhịn được mỉm cười. Cửu cô nương liền nói “Ngươi còn cười, còn không phải do kẻ chăn ngựa kiêu ngạo như ngươi, ở đâu ra con ngựa kiêu ngạo đến thế?” Mã phu nọ cũng không so đo với nàng, chỉ nhàn nhạt nói “Tiểu cô nương sai rồi, con ngựa này từ nhỏ đã kiêu ngạo, chuyện này chẳng liên quan gì đến kẻ chăn ngựa ta đây.”
Ngoài Đông Cung là bộ phim ngược tâm ngược thân vừa mới lên sóng và đang khiến cộng đồng mạng chao đảo vì mối tình bi kịch giữa Tiểu Phong và Lý Thừa Ngân, “bi tình thiên hậu” Phỉ Ngã Tư Tồn còn có hàng loạt tiểu thuyết ngược tâm nổi tiếng được chuyển thể thành phim, được khán giả đón nhận và đánh giá bộ phim ngược tâm chuyển thể từ tiểu thuyết Phỉ Ngã Tư TồnKhông Kịp Nói Yêu Em đã giúp nam thần Chung Hán Lương “ghi điểm” sâu đậm trong lòng khán giả hay Thiên Sơn Mộ Tuyết đã khiến Lưu Khải Uy và Dĩnh Nhi càng thêm nổi tiếng và được đánh giá rất cao về năng lực diễn xuất, thì các bộ phim ngược tâm khác của Phỉ Ngã Tư Tồn cũng góp phần giúp cho rất nhiều tên tuổi tỏa sáng và chứng thực tài năng “lấy nước mắt khán giả” của Giai Kỳ Như Mộng – Trần Kiều Ân/Phùng Thiệu Phong/Khưu TrạchGiai Kỳ Như Mộng khi được chuyển thể thành phim có tên là Chuyện Hẹn Hò, là câu chuyện kể về mối tình tay ba đầy nước mắt và nhiều day dứt cùng hối tiếc giữa cô gái Vưu Giai Kỳ Trần Kiều Ân với hai chàng trai Mạnh Hòa Bình Phùng Thiệu Phong và Nguyễn Chính Đông Khưu Trạch. Giai Kỳ Như Mộng có sự góp mặt của Trần Kiều Ân, Phùng Thiệu Phong và Khưu Trạch. Ảnh InternetMạnh Hòa Bình là mối tình sâu sắc nhất mà Vưu Giai Kỳ đã dành cả thanh xuân, tất cả nhiệt huyết cùng tâm can của mình để nắm giữ. Nhưng rồi vì sự phản đối của hai gia đình, đến mức cha Vưu Giai Kỳ đổ bệnh mà qua đời, cô quyết định buông tay và rời bỏ đến 8 năm sau, bánh xe định mệnh một lần nữa chuyển động, đẩy hai người quay trở lại bên nhau, và cả Vưu Giai Kỳ lẫn Mạnh Hòa Bình đều nhận ra họ vẫn còn tình cảm với nhau. Nhưng lúc này Nguyễn Chính Đông lại xuất hiện. Anh là bạn thân của Mạnh Hòa Bình, muốn trả thù người con gái đã dám rời bỏ người bạn thân hoàn hảo của anh mà tiếp cận Vưu Giai Kỳ. Nguyễn Chính Đông vì muốn trả thù mà tiếp cận Vưu Giai Kỳ, nhưng rồi lại yêu cô lúc nào chẳng hay. Ảnh InternetNhưng người tính không bằng trời tính, Nguyễn Chính Đông không ngờ kế hoạch của mình lại phản bội chính mình. Anh muốn trả thù Vưu Giai Kỳ, nhưng lại rơi vào lưới tình với cô, rơi vào tấm lưới rối ren giữa tình bạn và tình yêu. Còn Mạnh Hòa Bình vẫn yêu Vưu Giai Kỳ sâu sắc, nhưng lại không đành lòng tranh giành với người bạn thân đang bị bệnh nặng của mình. Vưu Giai Kỳ thì bị giăng xé giữa những tình cảm dành cho hai người đàn ông. Mạnh Hòa Bình là thanh xuân, là kho báu mà cô luôn trân quý, còn Chính Đông lại giống như ảo mộng mà cô luôn mong muốn có được nhưng lại sợ có được, vì nó không có rồi cuối cùng, Mạnh Hòa Bình kết hôn, Chính Đông ra đi trên giường bệnh còn Vưu Giai Kỳ vì lời hứa với Chính Đông mà không hề đến gặp anh lần cuối, cũng không hề nói cho anh biết người cô yêu thực sự là Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn – Trịnh Sảng/Trương Bân Bân/Lưu Khải UyPhỉ Ngã Tư Tồn đã dành rất nhiều lời khen ngợi cho Trịnh Sảng trong dự án phim ngôn tình ngược tâm Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của cô. Đối với Phỉ Ngã Tư Tồn, Trịnh Sảng đã thể hiện được sự trong sáng, thuần khiết rất đúng của Vệ Lâm Lang. Và tuy diễn xuất còn nhiều khen chê trái chiều nhưng Trịnh Sảng rất kính nghiệp và làm việc nghiêm túc, đó là điều đáng quý. Trịnh Sảng, Trương Bân Bân và Lưu Khải Uy có mối tình tay ba đầy day dứt trong dự án chuyển thể từ tiểu thuyết Phỉ Ngã Tư Tồn. Ảnh InternetTịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn là bộ phim lấy bối cảnh thời Khang Hy với mối tình của bậc đế vương với cung nữ họ Vệ. Khang Hy vốn luôn được người đời xây dựng lên với hình ảnh của bậc “quân vương đa tình mà lạnh lẽo”, nhưng trong phim Phỉ Ngã Tư Tồn, Khang Hy Lưu Khải Uy lại nhất kiến chung tình đến mức “có thể từ bỏ cả giang sơn, nhưng không thể từ bỏ một người”. Hoàng đế có thể từ bỏ giang sơn, nhưng lại chẳng thể quên nổi hình bóng 1 người. Ảnh InternetNhưng có lẽ đa tình còn hơn chung tình, bởi làm bậc đế vương, có mấy ai có được tình yêu trọn vẹn với người mình thương. Khang Hy cũng không ngoại lệ. Bởi Vệ Lâm Lang mà ngài yêu như tính mạng lại đã có sẵn một bóng hình khắc sâu trong tim, là Nạp Lan Dung Nhược. Và ngài có thể gánh vác cả thế giới vì nàng, nhưng không thể chống lại lời của Thái hoàng thái phải rời bỏ Lâm Lang, thậm chí khi nàng sảy thai hay khi hạ sinh hoàng tử cũng không thể đến thăm, để bảo vệ nàng, đảm bảo sự an toàn cho nàng. Và khi hay tin Lâm Lang đã qua đời, Khang Hy đau đớn đến ho ra máu, nhưng lại chẳng thể làm gì khác. Thiết nghĩ làm hoàng đế để làm gì, khi có trong tay cả giang sơn lại chẳng thể có được người mình Lạc Tuấn Khải – Hà Nhuận Đông/Trương Quân NinhDù không phải là mối tính tay ba giằng xé với “bên tình bên nghĩa bên nào nặng hơn” thì “mẹ Phỉ” vẫn có thể khiến khán giả khóc đến tê tâm liệt phế với câu chuyện tình yêu ngang trái của Lạc Tuấn Khải Hà Nhuận Đông và Dạ Tử Trương Quân Ninh. Bộ phim không dài nhưng đủ để khiến người xem trải qua đủ mọi cung bậc của đau đớn và tuyệt vọng. Ảnh InternetLạc Tuấn Khải là một truyện ngắn thuộc series truyện Tôi Yêu Xã Hội Đen của Phỉ Ngã Tư Tồn và được chuyển thể thành phim năm 2013. Bộ phim là phong cách bi kịch quen thuộc của Phỉ Ngã Tư Tồn với Lạc Tuấn Khải dùng cả cuộc đời để tìm cách trả thì nhà họ Lịch. Bởi vậy anh đã kết hôn với con gái của họ là Dạ Tử và hành hạ cô đến muốn sống không được muốn chết không nếu chỉ có một tầng bi kịch như vậy thì khán giả đã đỡ đau lòng. Bởi Phỉ Ngã Tư Tồn đã để Lạc Tuấn Khải yêu Dạ Tử. Anh yêu cô nhưng không thể ngừng việc làm tổn thương cô. Anh hành hạ cô, ngược đãi cô nhưng sau đó lại âm thầm quan tâm, chăm sóc và bảo vệ cô, khiến khán giả không thể không tự hỏi hận thù thật sự quan trọng hơn tình yêu? Thật sự trả thù còn quan trọng hơn tình yêu? Ảnh InternetCòn đối với Dạ Tử, đối với người chồng giống như cơn ác mộng ban ngày này, cô luôn điên cuồng tìm kiếm cách để chạy trốn, để vũng vẫy và để thoát khỏi sự kìm kẹp, hành hạ của anh. Nhưng khi thật sự ly hôn, thật sự thoát khỏi Lạc Tuấn Khải, Dạ Tử mới nhận ra cô yêu anh đến mức cái kết của phim, đừng hy vọng quá nhiều khi đây là phim chuyển thể từ tiểu thuyết ngược tâm của Phỉ Ngã Tư Tồn và được đánh giá giống nguyên tác đến hơn 90%. Kết phim Phỉ Ngã Tư Tồn như thế nào chắc hầu như ai cũng đoán được. Ảnh Internet7. Nhân Sinh Nếu Như Lần Đầu Gặp Gỡ – Tôn Di/Hàn Đông QuânCó thể nói đây chính là dự án phim chuyển thể đã làm lên “bước ngoặt” lớn trong sự nghiệp diễn xuất của Tôn Di và giúp Hàn Đông Quân nâng cao mức độ nổi tiếng của mình lên một tầng mới. Chỉ cần nhìn Tôn Di như vậy, khán giả đủ hiểu bộ phim sẽ ngược tâm ngược thân đến mức nào rồi. Ảnh InternetNhân Sinh Nếu Như Lần Đầu Gặp Gỡ chuyển thể từ tiểu thuyết Mê Vụ Vi Thành của “mẹ Phỉ” với câu chuyện của Dịch Liên Khải Hàn Đông Quân và Tần Tang Tôn Di. Tần Tang vì muốn cứu cha mà chấp nhận cưới Dịch Liên Khải. Trong khi Dịch Liên Khải lại phải lòng chính chị dâu của mình, cưới Tần Tang chỉ là bị ép buộc để làm bình phong cho những lợi ích của gia tộc. Hơn thế nữa, với bối cảnh thời kỳ dân quốc, chiến tranh loạn lạc bên ngoài cùng cả những sóng gió, tranh quyền đoạt lợi trong chính gia đình khiến Dịch Liên Khải càng thêm lạnh lùng tàn nhẫn và nghi ngờ tất cả mọi người. Cho đến khi “lâu ngày sinh tình”, Dịch Liên Khải quyết định cắt đứt mối nguyệt duyên với người chị dâu để toàn tâm toàn ý yêu thương Tần Tang thì người yêu cũ đã từng phản bội Tần Tang quay trở lại, chen chân vào mối quan hệ của hai người. Câu chuyện tình ngang trái của Tần Tang và Dịch Liên Khải chắc chắn sẽ khiến các khán giả phải khóc cạn nước mắt. Ảnh InternetDịch Liên Khải trong lòng yêu thương nhưng ngoài mặt luôn tỏ ra tàn nhẫn với Tần Tang, đay nghiến cô, nghi ngờ cô thậm chí sỉ nhục cô. Còn Tần Tang, trong lòng thương anh, quan tâm anh nhưng không bao giờ thể hiện, hiểu lầm cũng không bao giờ giải thích. Cứ như vậy, hai người càng yêu nhau thì càng đẩy nhau ra xa và tự dằn vặt bản thân, dằn vặt đối phương trong đau khổ và nghi ngờ…Ngoài ra Phỉ Ngã Tư Tồn còn có 2 dự án phim ngược tâm chuyển thể từ tiểu thuyết khác nữa là Công Tắc Tình Yêu do Hùng Tử Kỳ và Lại Vũ Mông đóng chính, cùng với Hải Thượng Phồn Hoa của Lý Thấm và Đậu Kiêu đều đã đóng máy và chờ ngày lên sóng, các bạn hãy nhớ đón xem nhé. Hải Thượng Phồn Hoa sau rất nhiều lần bị hoãn chiếu, hiện tại khán giả vẫn chưa biết lúc nào phim sẽ lên sóng. Ảnh InternetVà đừng quên theo dõi BlogAnChoi thường xuyên để cập nhật những tin tức giải trí thú vị và hấp dẫn nhất nhé!
Nói đến văn học Trung Quốc cùng với những cuốn ngôn tình kinh điển, Đông cung sẽ luôn là một lựa chọn không thể nào bỏ Ngã Tư Tồn lại một lần nữa chứng minh sự phù hợp với danh xưng “mẹ ghẻ” qua tác phẩm Đông cung của mình. Đông cung và những câu văn thấm đẫm vào lòng người đọc Đông cung kể về một cuộc tình vừa ngọt ngào nhưng cũng đau thương của cặp đôi Lý Thừa Ngân và Tiểu Phong. Tiểu Phong vốn là cửu công chúa được luôn nhận được vô vàn ân sủng tại đất nước Tây Lương. Ấy thế mà, chỉ vì ngăn chặn công cuộc bình định Tây Vực của Trung Nguyên hùng mạnh mà nàng đã bị sắp đặt vị trí thái tử phi của Trung Nguyên. Bìa sách của Đông cung sau khi được tái bản. Thái tử đương triều lại là Lý Thừa Ngân, thân phận cao quý, dưới một người, trên vạn người. Có lẽ cũng chính vì điều đó mà chàng luôn có thái độ rất miễn cưỡng mỗi khi phải đối mặt với vị hôn thê sắp đặt này của mình. Lý Thừa Ngân cũng có cuộc sống của riêng chàng bên cạnh vị ái phi Triệu Lương đệ, Triệu Sắt Sắt. Tiểu Phong cũng vậy, hạnh phúc mỗi ngày nàng tạo ra cho mình ở chốn hoàng cung buồn tẻ chính là những khoảnh thời gian được lén lút xuất cung, giả trang thành nam nhân vào Phường Minh Ngọc, cũng như là đi bắt trộm cướp, cứu người. Mười lăm tuổi, Tiểu Phong bước chân vào chốn hoàng cung xa hoa của Trung Nguyên dưới lời sắp đặt định sẵn cho bản thân trở thành thái tử phi. Thái tử đương triều lúc này lại là một kẻ đã có người trong lòng và luôn mang theo tâm lý khi dễ nàng mỗi khi gặp mặt. Poster cho bộ phim chuyển thể Đông cung Đáng lẽ, cuộc sống của họ sẽ tiếp tục trôi như vậy và chỉ biết tới nhau trên danh nghĩa hôn thê, thế nhưng, những ái toan trong chốn cung đình, những tranh chấp địa vị dần dà kéo theo Tiểu Phong vào. Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, họ dần đặt thêm nhiều dấu chân của bản thân trong cuộc sống của người kia. Tình cảm của họ dần đâm chồi nảy lộc, mọi chuyện cũng bắt đầu chuyển biến theo chiều hướng tốt. Cho đến một hôm, Cố Kiếm xuất hiện. Cuốn sách Đông cung đã được tái bản một lần nữa. Ngay từ những giây phút đầu gặp gỡ, Cố Kiếm trong ấn tượng của Tiểu Phong chính là một kẻ lạ mặt kì dị. Ấy thế nhưng, nàng không hay biết rằng, cũng chính nhờ vào vị nam nhân này, nàng đã mở khóa những kí ức chôn giấu sâu bên trong nàng. Cố Kiếm đã mang theo những hẹn ước đã lỡ lầm ba năm trước đó đến gặp Tiểu Phong. Những ngày tháng tiếp theo trong cuộc sống của cặp vợ chồng Lý Thừa Ngân và Tiểu Phong bắt đầu trải qua không mấy lạc quan khi mà cả hai bắt đầu mang trong mình những khúc mắc của những ký ức mà Tiểu Phong nhớ lại. Lý Thừa Ngân đáng thương hay đáng trách Xuất thân là chàng thái tử đất nước Trung Nguyên hùng mạnh, Lý Thừa Ngân luôn mang trong mình trọng trách lớn trước sự phát triển của đất nước. Trọng trách ấy cũng chính là bước khởi đầu cho tất cả những sai lầm và đau thương mà cặp đôi Lý Thừa Ngân và Tiểu Phong phải trải qua trong suốt khoảng thời gian chung sống với nhau cũng như khoảng thời gian ban đầu gặp mặt. Lý Thừa Ngân đã dùng họ của mẫu thân để đặt cho mình một cái tên khác là Cố Tiểu Ngũ để bắt đầu hành trình giả trang thành một thiếu gia nhà phú thương, sắp đặt mọi thứ trong cuộc chạm mặt đầu tiên với Tiểu Phong. Trần Tinh Húc đã thể hiện một Lý Thừa Ngân si tình nhưng lại lạnh lùng. Nếu ai đó hỏi liệu Lý Thừa Ngân có yêu Tiểu Phong thật hay không, chàng sẽ trả lời là có. Song, tình yêu của chàng cũng giống như một sự cố ngoài ý muốn đối với kế hoạch nắm giữ ngôi vương của chàng. Tình yêu mà họ dành cho nhau cũng không thể sánh với những hận thù và tham vọng của Lý Thừa Ngân. Chàng vẫn giữ cho bản thân sự lạnh lùng và tàn nhẫn của mình. Lý Thừa Ngân sinh ra và được nuôi dưỡng trong hận thù cung đấu, bằng những mưu mô hãm hại và thủ đoạn tàn độc người không chết thì ta chết. Tình yêu đối với chàng chỉ như một sự kế hoạch, một nước cờ được thêm vào đột ngột trong ván cờ sinh tử này mà thôi. Lý Thừa Ngân được Trần Tinh Húc thể hiện qua tính cách lạnh lùng và tàn nhẫn, Chàng sẵn sàng tàn nhẫn với chính người con gái mình thương yêu. Chàng cứ nghĩ thế là ổn. Lý Thừa Ngân cũng đã quá tự tin, chàng tự tin rằng Tiểu Phong sẽ không thể rời bỏ chàng bởi chàng hiểu nàng rất yêu chàng. Nhưng chàng có thật sự đã hiểu hết trái tim của người con gái ấy. Tuy nhiên, những màn lợi dụng rồi tìm cách bù đắp, hủy hoại rồi lại tìm cách yêu thương đã khiến cho tình yêu của Tiểu Phong bị dập lần nữa, nàng kiên quyết rời bỏ chàng, thả mình xuống vực thẳm. Giây phút cuối cùng, chàng gào lên thảm thiết. ” Là ta… Tiểu Phong… Ta là Cố Tiểu Ngũ…” Quá khứ ba năm về trước được lặp lại, chỉ khác là, dưới chân thành cao vời vợi, nào phải sông Quên trong kí ức, đó là vực thẳm sâu vạn trượng, chỉ cần nhảy xuống là tan xương nát thịt. Nhưng đó đã là gì so với những gì chàng đã gây ra cho nàng. Những câu văn đẫm nước mắt dành cho Tiểu Phong Phỉ Ngã Tư Tồn thật sự đã rất nhẫn tâm với những nhân vật của mình trong Đông cung. Tiểu Phong cũng chính là một trong những nhân vật để lại nuối tiếc nhiều nhất cho độc giả. Tiểu Phong là nhân vật phải chịu nhiều đau thương nhất của Đông cung. Nàng đắm chìm vào tình yêu với Cố Tiểu Ngũ nhưng cũng chính vì những toan tính để hoàn thành nhiệm vụ bình định Tây Vực của chàng, nàng đã phải trả một cái giá vô cùng đắt. Diễn viên Bành Tiểu Nhiễm đã gột tả tròn vẹn hình ảnh Tiểu Phong trong Đông cung Trong suốt khoảng thời gian ba năm sinh sống ở Thượng Kinh, người bạn duy nhất mà Tiểu Phong có chính là nữ cận vệ A Độ, người theo chân nàng, chăm sóc nàng từ khi còn ở Tây Lương cho đến khi đặt chân tới Trung Nguyên. Tiểu Phong đã từng là một nàng công chúa ngây thơ, phóng khoáng, hồn nhiên. Nàng từng dành cả một trái tim, một tình yêu cho Cố Tiểu Ngũ-Lý Thừa Ngân. Thế nhưng cũng chính Lý Thừa Ngân đã giết chết Cố Tiểu Ngũ. “Chàng bắt cho ta một trăm con đom đóm, ta sẽ đồng ý lấy chàng.” Cuộc sống của chốn hoàng cung Trung Nguyên vốn dĩ chính là một cái lồng son nhốt giữ nàng, hút cạn sinh lực của nàng bằng những cuộc tranh đấu giành địa vị và những luật lệ nghiêm khắc khác hẳn Tây Lương tự do, phóng khoáng. Chắc có lẽ cũng chính vì sự tù túng đó đã đồng thời tạo nên một bước đẩy cho những kí ức về Đột Quyết, về cuộc tình ba năm về trước của nàng và về thảm họa đã diễn ra với đất nước thân yêu của nàng. “Nước sông Quên, đặng quên tình…” Khoảnh khắc nàng đứng trên đỉnh núi Thiên Hằng, liệu lúc đó phải chăng nàng đang đau lòng trước những gì bản thân đang trải qua? Nàng có lỗi với dân tộc Đột Quyết, có lỗi với phụ mẫu, có lỗi với ông ngoại. Liệu có phải nàng đang đổ lỗi cho chính bản thân khi đã ngây ngô tin tưởng và trao cả tấm lòng cho Cố Tiểu Ngũ. Sự trung thành và tận tụy của A Độ A Độ vốn chỉ là một nhân vật phụ luôn đứng cạnh Tiểu Phong. Từ đầu tới cuối truyện Đông cung, vì không thể nói nên A Độ không hề có dù chỉ một lời thoại. Ấy vậy mà, dưới những câu chữ của mẹ ghẻ, từng diễn biến tâm lý cho đến những cảm xúc mà A Độ dành cho vị công chúa đáng thương của mình luôn được miêu tả rõ đến từng mức độ. Khoảnh khắc nhìn thấy Cố Tiểu Ngũ xuất hiện bên cạnh Tiểu Phong, A Độ đè chừng, A Độ lo lắng rằng liệu gã thanh niên con nhà thương buôn trà này liệu có làm hại đến công chúa của nàng hay không. Hình ảnh của diễn viên Na Cát Mã thủ vai A Độ trong phim chuyển thể Đông cung, Nàng mang tất cả khả năng để thăm dò Cố Tiểu Ngũ, thế nhưng, màn lừa gạt của hắn lúc này lại quá kín đáo, quá bất ngờ. Cuối cùng, những điều nàng lo sợ đã diễn ra, công chúa của A Độ, nhà vua và hoàng hậu của A Độ, nàng đã không thể bảo vệ họ. Có lẽ cũng chính vì điều ấy mà A Độ đã dành hết những tâm huyết còn sót lại của mình để chăm sóc cho Tiểu Phong ở xứ người, ở nơi đông cung lạnh lẽo ấy. A Độ trở thành người thân duy nhất bên cạnh Tiểu Phong, bảo vệ cho nàng và chăm sóc cho nàng. Những cử chỉ ấy nhẹ nhàng, ấm áp đến mức người đọc dường như thấy sự xót xa của A Độ bên trong đó. Đó cũng chính là cách mà A Độ muốn dành để bù đắp cho vị công chúa yêu kiều của mình. “Dường như A Độ rất xót xa, muội ấy ôm tôi vào lòng, kẽ xoa đầu tôi như đang an ủi một đứa trẻ.” A Độ nâng niu Tiểu Phong đến như thế, nàng chăm sóc cho Tiểu Phong nhiều như vậy. Thế nên, có lẽ khoảnh khắc ám ảnh nhất cho A Độ chính là khi Tiểu Phong theo nàng gieo mình trên bức tường thành cùng hình ảnh A Độ ôm lấy thi thể nàng trong sự bàng hoàng, sợ hãi đã được gột tả rõ nét dưới từng câu chữ của Phỉ Ngã Tư Tồn. Ba năm gắn bó say cả đời người Có lẽ, nếu như ngay từ ban đầu, nếu như Lý Thừa Ngân không giả thành Cố Tiểu Ngũ, cũng không đi đến Tây Lương để giả danh thiếu gia nhà thương. Cuộc tình của hai người sẽ không có điểm khởi đầu. Lúc ấy, Tiểu Phong sẽ mãi mãi là công chúa Tây Lương hoạt bát, năng nổ, hòa đồng còn chàng sẽ tiếp tục nắm giữ vị trí thái tử của mình rồi lên ngôi hoàng đế Trung Nguyên. Cuộc sống của họ sẽ lặng lẽ đi song song với nhau và cả hai sẽ không phải chịu đựng bất kỳ tổn thương nào cả. Thế nhưng, trong Đông cung, không có từ có lẽ… Cuộc sống của họ như hai đường thẳng, đi ngang qua nhau, cắt nhau và rồi lại vụt qua nhau. “Chàng đã bao giờ thật lòng thích ta chưa? Dù chỉ chút cỏn con thật lòng?” Đông cung cùng với các nhân vật trong câu chuyện tình của mình đã để lại cho các khán giả một cảm xúc luyến tiếc, đau thương. Chính cái vòng xoáy hận thù trong quá khứ và thực tại đã kéo họ vào một chuỗi đau thương dằn vặt. Những quá khứ trong kí ức của Tiểu Phong trong trẻo, ngây thơ hồn nhiên như pha lê, tuy nhiên, trong chính cái khoảnh khắc hạnh phúc ấy chính là hiện thực tàn khốc đang dằn xéo tâm hồn bị tổn thương của nàng. Ba năm trước, tại nơi miền cát vàng Tây Vực, Cố Tiểu Ngũ đã hoàn toàn chiếm đươc trái tim của Tiểu Phong. Tuy nhiên, cũng chính dựa vào điều đó, Lý Thừa Ngân đã lợi dụng điều đó để hủy hoại tất cả những gì nàng có, từ gia đình cho đến đất nước thân yêu. Hình ảnh cặp đôi Tiểu Phong và Cố Tiểu Ngũ hạnh phúc ở Tây Lương. Ba năm sau, ở chốn đông cung Trung Nguyên lạnh lẽo, Tiểu Phong lại một nữa rơi vào lưới tình của Lý Thừa Ngân. Lần này, nàng cũng lại một lần nữa trở thành con cờ trong cuộc chiến địa vị của Lý Thừa Ngân. Đông cung dằn vặt đến đau lòng nhưng lại cũng ngọt ngào đến tận tâm can Những dòng văn ngược tâm của Phỉ Ngã Tư Tồn thường không khiến người đọc phải bật khóc hay chạnh lòng trước những câu chữ ấy. Bởi lẽ, chỉ khi ta đọc hoàn thiện cả một tác phẩm của bà và ngồi nghĩ ngợi những chuyện gì đó, những câu chữ ấy như ùa về trong trí nhớ của bạn. Sự tái hiện của chúng trong kí ức của độc giả ấy chính là một nét thành công của Phỉ Ngã Tư Tồn. Khi đọc Đông cung, câu nói nước sông Quên, đặng quên tình hay bài ca con cáo trên thảo nguyên dù chỉ xuất hiện duy nhất hai lần, ấy vậy mà, câu nói ấy như khắc một nét bút trong tâm hồn người đọc. “Có con cáo nhỏ cô đơn, Ngồi trên cồn cát ngắm trăng một mình, Cơ mà đâu phải ngắm trăng, Cáo đang mong đợi cô nàng chăn dê. Có con cáo nhỏ bơ vơ, Ngồi trên cồn cát thẩn thơ sưởi mình, Nào đâu cáo muốn sưởi mình, Cáo đợi cô mình cưỡi ngựa đi qua” Những nút thắt trong Đông cung cũng giống như một cái vòng xoáy luôn cuỗm cả tâm hồn người đọc vào bên trong và đưa người đọc đi theo mạch truyện đến không thể tự chủ dừng chân lại. Bước chuyển thể thành công trên màn ảnh nhỏ Đặc biệt nhất cho cuối năm 2019 này, bộ phim chuyển thể gây chấn động nhất chính là Đông cung. Vốn được dự định chuyển thể từ năm 2016, ấy vậy mà Đông cung phải đến đầu năm 2019 mới được cho ra lò. Trailer bộ phim Đông cung Cốt truyện vẫn chú trọng xoay quanh chuyện tình dằn vặt giữa nàng công chúa Tiểu Phong xinh đẹp, phóng khoáng vùng Tây Châu, do Bành Tiểu Nhiễm thủ vai, cùng chàng thái tử Lý Thừa Ngân lễ độ, lịch lãm nhưng đầy dã tâm dưới lỗi diễn của Trần Tinh Húc. Nương theo cốt truyện của mẹ ghẻ, Đông cung, từ những con chữ lay động lòng người đã đến với các khán giả của mình bằng hình ảnh chân thực, sống động cùng các chất âm thanh dân dã, quen thuộc, chi tiết đến từng góc độ. Đông cung được đầu tư công phu về mặt hình ảnh. Không chỉ thế, kĩ xảo phim có thể chấp nhận được cùng với lối diễn xuất qua ánh mắt của Bành Tiểu Nhiễm và Trần Tinh Húc chính là những điều tạo nên thành công cho Đông cung. Trở thành một trong những bộ phim ngôn tình đẫm nước mắt đáng xem nhất trong năm 2019, Đông cung được đánh giá như một bước chuyển lớn trong mảng phim chuyển thể. Tính thực tế trong từng chi tiết nhỏ của Đông cung Mặc dù là một tác giả luôn nắm giữ các kỉ lục doanh thu, mẹ ghẻ, cùng với các tác phẩm ngược tâm của mình, đã trở thành nhân vật bị các độc giả căm ghét nhưng đồng thời cũng yêu thương. Tính thực tế trong truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn được thể hiện bằng cách bà đẩy ngã những tâm hồn đang chìm đắm trong tình yêu vào trong những sự thật tàn khốc và đáng sợ mà họ chưa nhận ra. Tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn, người đã thổi hồn cho tác phẩm Đông cung. Những con chữ của mẹ kế chính là những lời vạch trần cho một hiện thực rằng bất kể ai đi chăng nữa đều cũng không thể vì một người, hay vì một mối tình mà bỏ qua tất cả những trắc trở, những e ngại, những cấm đoán của cuộc sống. Cuộc tình của Lý Thừa Ngân và Tiểu Phong cũng là minh chứng cho những toan tính trong cuộc sống mà mỗi mối quan hệ đều phải từng trải qua một lần. Trong suốt khoảng thời gian ba năm ở cạnh nhau đó, Tiểu Phong đã gieo vào lòng của Lý Thừa Ngân những hạt mầm nhỏ mà phải dành thời gian chăm sóc dài gần ba năm ấy để chờ chúng nảy mầm. “Người vô tình vẽ hoa, vẽ lá. Tôi đa tình tưởng đấy là mùa xuân.” Tuy nhiên, tình yêu đã nảy mầm rồi thì cũng có thay đổi được gì khi mà cuộc sống của Lý Thừa Ngân không thể không vì giang sơn, vì những chiến công mà bấy lâu nay hắn gầy dựng. Tất cả những điều đó chính là kết quả thực tế nhất mà Phỉ Ngã Tư Tồn dành cho tình cảm của các nhân vật của mình. Ví như Lý Thừa Ngân với số mệnh nắm giữ đất nước, đứng trên vạn người, chàng không thể không hy sinh bất cứ thứ gì của bản thân. Rõ ràng nhất cho cái giá mà chàng phải trả đó là cái chết của tình yêu Tiểu Phong dành cho chàng khi còn là Cố Tiểu Ngũ và cũng như sự ra đi của Tiểu Phong. Tiểu Phong cũng có những thứ nàng phải đánh đổi. Là cửu công chúa của Tây Lương, nàng luôn đanh đánh trong lòng ước mơ được trả thù cho mẹ, cho ông ngoại, cho các đồng bào Đột Quyết của mình. “Tôi và chàng, giữa đôi ta là ân oán, là đôi bờ cách trở bởi biển máu hận thù. Thì ra lãng quên không hẳn là bất hạnh, có khi may mắn đích thực lại là nó. Ước gì tôi có thể quên như chàng thì tốt biết mấy.” Cuộc sống của nàng kể từ khi nhớ lại mọi thứ cũng đã bị thay đổi. Tiểu Phong không thể nào quên đi những gì Lý Thừa Ngân đã gây ra với dân tộc, với người thân của mình để đón nhận lấy tình yêu của cả hai cũng như tiếp tục cuộc sống không lo không nghĩ của mình như trước. Đông cung và những nỗi ám ảnh Nhìn lại những gì Tiểu Phong đã làm với Lý Thừa Ngân, chúng ta dường như đã thấy được nàng đã hoàn thành xuất sắc việc trả thù của mình. Thay vì trực tiếp ám hại Lý Thừa Ngân, nàng để hắn nhìn thấy khoảnh khắc nàng rơi xuống dưới chân thành Ngọc Môn. Nàng đã để cho Lý Thừa Ngân phải sống để nhìn lại những gì bản thân đã làm, để dằn vặt trước cái chết của nàng, để cho chàng nghe thấy nàng nói câu “Ta phải quên được chàng, Cố Tiểu Ngũ.” Cái kết mà Tiểu Phong dành cho Lý Thừa Ngân vừa khiến cho độc giả vừa hả hê vừa chua xót. Tiểu Phong dành một đời yêu Lý Thừa Ngân – Cố Tiểu Ngũ, thế nhưng những gì nàng nhận lại chính là những màn lường gạt, những đau thương và nước mắt. Cũng vì lẽ đó, cái chết đôi khi lại là cách giải thoát tốt nhất cho nàng. Đọc từng phiên ngoại của Đông cung, đôi khi các độc giả vẫn không thể kìm được nước mắt. Phỉ Ngã Tư Tồn rất xứng đáng với danh xưng Bi tình thiên hậu của mình khi đã khiến cho những độc giả thuộc với thế hệ trẻ muốn chọn lọc một tác phẩm ngôn tình thực tế. Tuy nhiên, những tác phẩm của bà, đặc biệt là Đông cung, thường được đánh giá như một bát súp gà cay xè ấm áp cho buổi tối, cái vị cay ấy sẽ hun đỏ đôi mắt của bạn bằng những con chữ ngược tâm. Vy Lương
phiên ngoại đông cung